28 thg 6, 2008

Không thể quay lại.




 cô gái trẻ đang ngồi đợi đến giờ bay trong phòng chờ ở một phi trường lớn. Vì cô biết mình sẽ phải đợi trong nhiều giờ nên quyết định mua một quyển sách để đọc cho qua thời gian. Cô cũng đã mua thêm một gói bánh quy. Cô ngồi lặng yên đọc sách trên một chiếc ghế bành trong phòng VIP của phi trường.
Kế bên chỗ chiếc ghế bành cô ngồi có một gói bánh quy và ngồi cạnh đó là một người đàn ông đang mở quyển tạp chí ra và bắt đầu đọc. Khi cô lấy một cái bánh, người đàn ông cũng lấy một cái. Cô tức tối lắm nhưng chẳng nói gì. Cô chỉ nghĩ "Hắn mới trơ tráo làm sao. Phải như mọi khi dám mình thụi cho hắn một quả lắm!".
Mỗi khi cô ăn một miếng chiếc bánh, người đàn ông cũng ăn một cái. Cô tức điên lên nhưng vẫn không muốn gây chuyện cãi nhau. Khi chỉ còn lại một chiếc bánh, cô nghĩ " Để xem xem tên trơ tráo này sẽ làm gì đây?" Và rồi người đàn ông cầm lên chiếc bánh quy cuối cùng, bẻ ra làm đôi và đưa cho cô một nửa. Ồ, như vậy là quá đáng lắm rồi. Lúc này cô đã vô cùng giận dữ.
Trong cơn điên tiết, cô vớ lấy quyển sách cùng đồ đạc rồi lao ra khỏi phòng chờ. Khi cô ngồi xuống ghế trên máy bay, cô lục tìm mắt kính trong túi xách tay và vô cùng bất ngờ khi nhìn thấy gói bánh quy của mình vẫn còn nguyên.
Cô cảm thấy thật xấu hổ khi nhận ra mình đã sai. Cô đã quên mất gói bánh quy của mình vẫn còn để trong túi. Người đàn ông đó đã để cô ăn bánh cùng mà không hề tức giận hay khó chịu. Trong khi đó cô lại tỏ ra vô cùng giận dữ vì nghĩ rằng mình phải để người đàn ông đó ăn bánh của mình. Giờ thì chẳng còn cơ hội nào cho cô để giải thích hay xin lỗi người đàn ông đó.

Trong cuộc sống có 4 điều mà bạn không thể nào lấy lại được:

Một hòn đá... đã ném đi!
Một lời… đã nói ra!
Một cơ hội… đã mất đi!
Và thời gian… đã qua đi! 


Hãy nhớ lấy bạn nhé!

Chờ.

Ngồi đợi chuyến bay mình cứ mãi nhìn ra cửa kính. ...mình chờ ai đây ?.. ! như một quán tính....mình lại ngóng nhìn ..có ai đâu mà nhìn ....Ngày đi mình cố giấu bạn bè , giờ lại mong có ai đó tiễn ...ra khỏi phòng cách ly ..người bảo vệ lạnh lùng .. Cô tiếp viên HK duyên dáng cười chào mình thấy nhớ ai.... nhớ ai đâu mất hút...
Máy bay cất lên chợt nghe hụt hẵng ..có khi nào ....lần ra đi này là lần cuối cũng nên..Trời mù sương dưới kia lại mưa..hay chỉ là cảm giác... lạnh lắm ..cuối xuống đau. Ừ mình sẽ mãi không là gánh nặng của ai ... có khi mình sẽ mãi mất hút trong không gian bao la này rồi ....mãi xa ...

11 thg 6, 2008

thơ Quỳnh Phương

 

KHÔNG KHÓC
Em không khóc nghĩ mình là chiếc lá,
Cứ chao nghiêng rồi ngủ giấc an lành.
Dù đêm dài dù rạng sáng bình minh,
Dù mưa đổ cũng không xanh lần nữa...
-(QP)



CHIẾC LÁ

Em đâu khác gì một chiếc lá xanh,
Nương nhờ cây rồi tựa mình vào gió.
Có đôi lúc em thấy mình bé nhỏ,
Anh chẳng ở gần để em gởi mong manh.

Là lá trên cành em được mấy lần xanh
Hay mượn giọt sương được một lần thanh thản?
Rồi một lúc ngày chẳng còn ánh sáng
Tự nép mình và ngã dưới bóng đêm.

Chẳng dám mong cho cuộc sống dài thêm,
Em quá mỏng manh để trở thành có thật?
Em chưa từng có nên chưa từng đánh mất?
Chiếc lá bình thường làm sao dám ước mơ?

Lá trên cành đành mang phận bơ vơ,
Đều vô nghĩa nếu thốt lời trách móc.
Thà em đau một lần dù khó nhọc,
Nhưng qua đêm dài sẽ thức dậy bình yên.

30.01.09
Quỳnh Phương


TRĂNG...

Anh đã bao giờ ngồi ngắm một vầng trăng?
Khi khuyết, tròn làm bận lòng con nước.
Thứ ánh sáng hão huyền ai biết được,
Sẽ vụt tắt khi nào, sẽ bừng sáng bao lâu…


Nhưng đã hẹn thề, anh sẽ chẳng biết đâu,
Em mãi đợi đến cuối đường hạnh phúc.
Dù chờ đợi một điều không có thực,
Vẫn ủi an mình đừng suy nghĩ mông lung.


Ai thử hỏi lòng hai chữ “thủy chung”,
Vầng trăng sáng cũng dịu dàng như thế.
Vầng trăng khuyết cũng dịu dàng như thể,
Mọi lỗi lầm đều có thể biện minh…


Nếu ngày mai em chỉ có một mình,
Em tự nhủ chẳng buồn phiền chi nữa.
Nước thủy triều khi đầy khi cạn nửa,
Trăng khuyết, tròn sao so được lòng anh...

10.01.2009
Quỳnh Phương




EM VÀ MÙA AN LÀNH

Mùa Giáng Sinh bởi Sài Gòn không tuyết,
Em đâu cần nhóm lửa sưởi đêm đông.
Và phố phường đêm ấy chẳng lặng không,
Em đâu phải hát một mình lặng lẽ...

Mà cũng bởi Sài Gòn không vắng vẻ,
Em đâu cần xuống phố kiếm bình yên.
Dẫu vẫn ước nhiều cho giấc mộng vẹn nguyên,
Mùa an lành quá, ai cần thêm hạnh phúc?

Nếu số phận đếm theo từng giây, phút...
Mùa Giáng Sinh này đã cuối hay chưa?
Nếu tâm hồn đã thả hết vào mưa...
Sao phải tiếc mùa Giáng Sinh cằn cỗi?

Và người ta vẫn thường xin cứu rỗi,
Họ luôn tin rằng tội lỗi được thứ tha.
Nhưng con người trên mặt đất quá bao la,
Làm sao xóa hết những chất chồng duyên, nợ?

Giáng Sinh Sài Gòn chẳng có hoa tuyết nở,
Em cũng chẳng hề mong đợi mùa đông.
Mùa an lành dẫu là có hay không,
Em vẫn sẽ yêu anh nhiều như thế.

22.12.2008
Quỳnh Phương




'It's Christmas in my heart when I'm with you, no matter where we are or what we do.



 

..



BÀI TÌNH CA SÓNG, BIỂN

Em vô tình đọc thơ tình Sóng, Biển
Biển là tình đầu của Sóng phải không anh?
Sóng đi xa để tìm kiếm chính mình?
Biển ở lại nguyện chung tình với Sóng?

Gió đêm về trên Biển mỗi mùa đông,
Biển lại khóc một mình bên bờ cát.
Trăng không đủ làm chạnh lòng nước bạc
Nhưng vỗ về cả mặt biển bao la.

Và thế rồi Biển đổi khúc tình ca,
Mang nước mắt vỡ tan vào bờ đá.
Lời hẹn Sóng, Biển gởi từng chiếc lá,
Mượn gió nồng chuyển đến những hàng dương.

Sóng một mình đi, đi hết bốn phương
Khi dừng bước chợt nhớ tình ca Biển.
Sóng có thật vẫn chưa quên lời hẹn?
Sao ra đi Sóng chẳng hứa quay về?

Rồi một ngày khi qua hết cơn mê,
Sóng bạc đầu rẽ quay về chốn cũ.
Có phải chờ đợi là điều đẹp nhất trong Vũ trụ?
Kể cả khi con Sóng chẳng chung tình?

Biển đau lòng uống cạn mấy bình minh,
Khi xanh huyền bí, khi thét gào dữ dội
Và ngọn Sóng kia lẽ nào vô tội?
Chung thủy chỉ là mãi mãi đợi sao anh?

11/12/08
Quỳnh Phương

Source: Quynhphuong_ad'sblog
(Thơ tác giả tặng và cho phép đăn
g)
ER

8 thg 6, 2008

"Có cánh chuồn chuồn nào trên vai em không?"

Đây là một câu chuyện lưu truyền trên mạng BBS của Đài Loan, lâu rồi mình đọc lại thấy thương thương.
Truyện do nhà văn Trang Hạ dịch.




Thành phố nhỏ yên tĩnh và xinh đẹp, hai người yêu đắm say, mỗi bình minh đều đến bờ biển ngắm mặt trời mọc, và mỗi chiều đi tiễn bóng tà dương ở bãi cát. Dường như những ai đã gặp đôi tình nhân đều nhìn theo với ánh mắt ngưỡng mộ.
Một ngày, sau vụ đâm xe, cô gái trọng thương im lìm nằm lại trên chiếc giường bệnh viện, mấy ngày đêm không tỉnh lại.
Buổi sáng, chàng trai ngồi bên giường tuyệt vọng gọi tên người yêu đang vô tri vô giác; đêm xuống, chàng trai tới quỳ trong giáo đường nhỏ của thành phố, ngước lên thượng đế cầu xin, mắt không còn lệ để khóc than.
Một tháng trôi qua, người con gái vẫn im lìm, người con trai đã tan nát trái tim từ lâu, nhưng anh vẫn cố gắng và cầu xin hy vọng. Cũng có một ngày, thượng đế động lòng.


Thượng đế cho chàng trai đang gắng gượng một cơ hội. Ngài hỏi: "Con có bằng lòng dùng sinh mệnh của con để đánh đổi không?". Chàng trai không chần chừ vội đáp: "Con bằng lòng!".

Thượng đế nói: "Ta có thể cho người con yêu tỉnh dậy, nhưng con phải đánh đổi ba năm hoá chuồn chuồn, con bằng lòng không?". Không chần chừ chàng trai vội đáp: "Con bằng lòng!".

o O o

Buổi sáng, cánh chuồn rời Thượng đế bay vội vã tới bệnh viện, như mọi buổi sáng. Và cô gái đã tỉnh dậy!

Chuồn chuồn không phải người, chuồn chuồn không nghe thấy người yêu đang nói gì với vị bác sĩ đứng bên giường.

Khi người con gái rời bệnh viện, cô rất buồn bã. Cô gái đi khắp nơi hỏi về người cô yêu, không ai biết anh ấy đã bỏ đi đâu.

Cô ấy đi tìm rất lâu, khi cánh chuồn kia không bao giờ rời cô, luôn bay lượn bên người yêu, chỉ có điều chuồn chuồn không phải là người, chuồn chuồn không biết nói. Và cánh chuồn là người yêu ở trước mắt người yêu nhưng không được nhận ra.

o O o

Mùa hạ đã trôi qua, mùa thu, gió lạnh thổi những chiếc lá cây lìa cành, cánh chuồn không thể không ra đi. Vì thế cánh rơi cuối cùng của chuồn chuồn là trên vai người con gái.

"Tôi muốn dùng đôi cánh mỏng manh vuốt ve khuôn mặt em, muốn dùng môi khô hôn lên trán em…", nhưng thân xác quá nhẹ mỏng của chuồn chuồn cuối cùng vẫn không bị người con gái nhận ra.

Chớp mắt, mùa xuân đã tới, cánh chuồn cuống cuồng bay trở lại thành phố tìm người yêu. Nhưng dáng dấp thân quen của cô đã tựa vào bên một người con trai mạnh mẽ khôi ngô, cánh chuồn đau đớn rơi xuống, rất nhanh từ lưng chừng trời.

o O o

Ai cũng biết sau tai nạn người con gái bệnh nghiêm trọng thế nào, chàng bác sĩ tốt và đáng yêu ra sao, tình yêu của họ đến tự nhiên như thế nào, và ai cũng biết người con gái đã vui trở lại như những ngày xưa.

Cánh chuồn chuồn đau tới thấu tâm can, những ngày sau, chuồn chuồn vẫn nhìn thấy chàng bác sĩ kia dắt người con gái mình yêu ra bể xem mặt trời lên, chiều xuống đến bờ biển xem tà dương, và cánh chuồn chỉ có thể thỉnh thoảng tới đậu trên vai người yêu, chuồn chuồn không thể làm gì hơn.

Những thủ thỉ đắm say, những tiếng cười hạnh phúc của người con gái làm chuồn chuồn ngạt thở.

Mùa hạ thứ ba, chuồn chuồn đã không còn thường đến thăm người con gái chàng yêu nữa. Vì trên vai cô ấy luôn là tay chàng bác sĩ ôm chặt, trên gương mặt cô là cái hôn tha thiết của anh ta, người con gái không có thời gian để tâm đến một cánh chuồn đau thương, cũng không còn thời gian để ngoái về quá khứ.

o O o

Ba năm của Thượng đế sắp chấm dứt. Trong ngày cuối, người yêu ngày xưa của chuồn chuồn bước đến trong lễ thành hôn với chàng bác sĩ.
Cánh chuồn chuồn lặng lẽ bay vào trong nhà thờ, đậu lên vai người mà anh yêu, chàng biết người con gái anh yêu đang quỳ trước Thượng đế và nói: "Con bằng lòng!". Chàng thấy người bác sĩ lồng chiếc nhẫn vào tay người con gái. Họ hôn nhau say đắm ngọt ngào. Chuồn chuồn để rơi xuống đất một hạt lệ đau đớn.
Thượng đế hỏi: "Con đã hối hận rồi sao?". Chuồn chuồn gạt hạt lệ nói: "Con không!"


Thượng đế hài lòng nói: "Nếu vậy, từ ngày mai con có thể trở thành người được rồi!".

Chuồn chuồn soi vào hạt nước mắt nhỏ, chàng lắc đầu đáp: "Hãy để con cứ làm chuồn chuồn suốt đời..."

o O o


Yêu một người không phải là nhất định phải có được họ. Nhưng đã có được một người thì hãy cố yêu lấy họ. Có cánh chuồn nào trên vai bạn không?
Và nếu bạn nhận được bài dịch này, chứng tỏ đang có một người nào đó yêu bạn, hoặc bởi vì bạn đang yêu quý một ai đó ở bên.


"Chúng ta còn lại gì, chỉ rớt lại hai giọt nước mắt hóa thành băng!"

Chuồn chuồn ớt


Chuồn chuồn ớt trưa hè nóng bức..
bắt đem cắn rốn...uida..
chuồn chuồn kim mắt lim dim..đậu trên cây ngô...
Dễ thương thật. CS Ngọc Khuê hát ..Mỗi lần nghe là mình nhớ quê Ngoại



Con trai thich con gái
- Con trai thích con gái biết chăm sóc bản thân mình . Đây không phải là điệu đàng, theo thời, mà là sự sạch sẽ tóc tai, thơm tho và khỏe mạnh . Khi tự chăm sóc bản thân mình như thế, bạn đã gửi đi một thông điệp rằng bạn là người biết coi trọng bản thân. Con trai thích thế !

- Con trai thích con gái có đời sống riêng . Họ sẽ thích nếu bạn không phải lúc nào rủ đi cũng được. Họ muốn biết rằng nếu như một mai họ thích bạn, thì bạn sẽ không phải cần có họ suốt bên mình.

- Con trai thích con gái có óc hài hước. Nhưng đây là một trong những thuộc tính ít quan trọng nhất. Tuy vậy, hãy nhìn lại xem, có phải chúng ta ai cũng thích người hay cười (đặc biệt khi chúng ta đùa ) và biết pha trò, đúng không ?

- Con trai thích con gái không cố tỏ ra quá "cứng". Khi bạn tỏ ra quá cứng, bạn đã gửi đi một thông điệp rằng bạn vô vọng. Con trai muốn nghĩ rằng họ gặp may là nhờ có được bạn.

- Con trai thích con gái biết lắng nghe và cho những gì họ nói là thú vị!!! Nhưng đừng giả bộ để cố gắng lấy lòng một cậu trong khi bạn thấy cậu ấy chẳng có gì hay ho .

- Con trai thích con gái có đám bạn gái của mình thật vui . Họ muốn biết rằng nếu một mai họ phải đi coi đá banh vào tối thứ Bảy thì bạn sẽ không rầu rĩ. Họ thích con gái không có họ mà vẫn vui vẻ được .

- Con trai thích con gái thích họ một cách chân thành . Đây cũng là điều quan trọng nhất trong Tình yêu. Bởi lẽ, chỉ có những gì xuất phát từ trái tim mới đi tới trái tim người khác..

Source:© Petalia


4 thg 6, 2008

Nắm tay


Con gái đi chơi tối về muộn, chị mắng, nó chỉ cúi đầu tỏ vẻ hối lỗi nhưng lại cười tủm tỉm. Chị ngạc nhiên... Tối, nó rúc đầu vào lòng chị, khẽ bảo: "Mẹ ơi, con đã nắm tay một người". Chị gật đầu: "Phải nắm chặt nghe con, nếu bạn trai con là một người tốt".

... Ngày xưa, cũng bằng tuổi con, chị yêu và đã được yêu. Chị cũng đã biết cái cảm giác lần đầu tiên nắm tay người khác phái. Cảm giác run rẩy nhưng hạnh phúc đến rạng ngời mà sau này không bao giờ chị kiếm tìm được.

Anh còn bảo: "Đã nắm tay em rồi, anh sẽ nắm thật chặt. Anh sẽ giữ em cho riêng mình". Lúc đó, chị đã khóc... Bây giờ chị lại nghĩ về anh. Anh nắm tay chị chặt quá, chặt quá... làm chị bức bối. Chị phải tự buông lỏng tay mình, để đến ngày lên xe hoa, nắm tay chị lại là một người khác...

Con gái chị vẫn còn cười rạng rỡ, hai tay cứ đan vào nhau như muốn tìm lại cái cảm giác được nắm tay khi nào. Thương mình rồi thương con, quay sang phía tường trắng, chị khẽ thở dài muốn nói với con: "Nhưng đừng nắm chặt quá. Mẹ sợ...".
Huynh Phuong Trang source : net

3 thg 6, 2008

Hey jude kid

              

31 thg 5, 2008

A time for us (Romeo and Juliet)


A time for us (Romeo and Juliet)/Andy Williams

Richard Clayderman

A time for us someday there'll be
when chains are torn by courage born
of a love that's free
A time when dreams so long denied
can flourish as we unveil the love
we now must hide


A time for us at last to see
a life worth while for you and me
and with our love through tears and thorns
we will endure
as we pass surely through every storm
A time for us someday there'll be
a new world a world of shining hope
for you and me
A time for us someday there'll be
when chains are torn by courage born
of a love that's free
A time when dreams so long denied
can flourish as we unveil
the love we now must hide


30 thg 5, 2008

Một vòng trái đất


"Một vòng trái đất, em ngồi đây .Anh ngồi đây .Bên cạnh nhau ngỡ như thật xa. Không dám nhìn, không nói gì. Dường như chúng ta chưa từng quen... ..

29 thg 4, 2008

Chocolate


Mints in Chocolate


U
nói gì ?
U thích màu vàng à ? người ta nói đó là màu kiêu sa và bội phản đó ...

- Màu vàng cũng là màu của ....hoàng thượng đó nha ho ho!
-Sax....màu của hòa thượng thì có ..hihi !
-Tui thích màu vàng nhạt , vàng kem ...còn ai nói sao thì mặc kệ tui có cái khăn quàng cổ mùa đông màu vàng kem nè...
-À ! nhắc tới kem ..Mèo đố nha ? U không trả lời được thì mất chầu kem chocolate .?
.U có biết chocolate ..bạc hà hok ? U có nghĩ bạc hà và chocolate là mâu thuẫn hok ? U măm món đó chưa zạ?
-Có biết chớ...chocolate có nhân bạc hà tui biết , tui có cả lố trong tủ lạnh ..
-Cốc một cái giờ.... câu giờ ha .?..nói mau..
- Tui nói nè ..." khi ta măm chocolate có nhân bạc hà ; vị đắng của chocolate đen sẽ tăng hương vị... vì lẫn trong mùi bạc hà .....".
Nói sao cho Mèo hỉu đây..?? à giống như người Việt mình uống nước dừa cho một chút muối sẽ làm tăng vị ngọt ..
-Đó chỉ là cảm nhận của tui ...rất riêng.. đúng hok?
- Đúng rồi ..hix. mất chầu ...kem..
Hôm nay có nắng tia nắng xuyên qua tán lá nhìn thật đẹp, sau hơn một tuần trời xám xịt mưa.. mình lang thang xuống phố ....
Lâu rồi mình không ra phố , cơn đau kéo dài làm mình mắc chứng trầm cảm hồi nào không hay .."U chớ nên ngồi mãi trong nhà mà hãy ra ngoài , U phải đối diện với thách thức một là ....
-Ái chà.. tui biết rồi mà ..Một là ngồi trong phòng đóng cửa chịu ...chít , hai là ra ngoài đối diện với với cuộc sống và ...chiến đấu ha Mèo ?Sao cuộc sống mình giống như thỏi chocolate đen thui đắng nghét...từ lúc bị Mèo mắng cho một trận rùi bắt kiu bằng ...chi hai, chà chà... cay mà dịu như "Mints in chocolate" ha? Có khi nào cảm giác hòa tan làm cho cuộc sống tốt hơn không Mèo nhỉ ?..Hôm nay sáng ra nghe tiếng chim sẽ lại gọi nhau ríu rít dưới mái hiên nhà ..
Nắng vàng (màu vàng kìa) thật đẹp thêm một ngày nắng ấm..

Hoang An nk