5 thg 8, 2008

Em

Em là một trong những người tử tế và chu đáo nhất mà tôi từng gặp. Em luôn luôn lo lắng cho người khác và hạnh phúc của họ, còn tôi thì nỡ quên mất em sao?.vô tình hóa xấu, tôi xin lỗi em nha .. Những câu nói đùa tinh nghịch của tôi chắc có làm em vui ha ? "Warmest hugs from ....."
Chắc em cũng tức cười cách nói lạ chớ ha? Có lúc tôi nói cho vui : "My dear do not be sad, we have to see what the future has in mind for us" - Đừng buồn em ạ, hãy chờ xem tương lai... Vậy là em lại thấy tin tưởng, lại vui... Nhưng trong sâu lắng tâm hồn, tôi biết tương lai mình là một mãng tối..Cuối xuống thấy đau ... Chợt thấy mình là đứa ích kỹ xấu xa, tôi ân hận lắm em tha lỗi cho tôi nha .. Hôm nay không gặp , mai không gặp chút nữa tôi lại ngủ đông rồi thức dậy màu xám trắng mãng tường là tôi còn nhớ .. chứ một màu đen hun hút mơ hồ thì quên hết , tan biến mất thôi..

4 thg 8, 2008

Quà sinh nhật

Quà Sinh Nhật

N gười con trai đứng đó ngắm nhìn thật lâu..Cửa hàng Book shop có cô bé ngồi trong quày CD Vây quanh những hộp CD như bức tường nhiều màu sắc che kín...

-" Trông em thật tinh nghịch dễ thương đó ...."

A muốn dành cho cô bé một chút ngạc nhiên .."cô ơi cho tôi hỏi ... đôi mắt ngước nhìn trong veo ..ủa kính đâu rồi cô bé ? nhớ bốn mắt mà ...à sao lúc trước lại dấu đôi mắt dễ thương sau kính thế ha?..
- CD nhạc TCS có không thưa cô ?...
Anh muốn hỏi bài hát em thích ...Như buổi chiều ngồi quán cafe nhỏ trên đồi quê anh.. Sương mù Dalat thật thấp, mùa này nhìn như có mây trôi.. lời nhạc chợt miên man ..

"Trời buông gió và mây về ngang trên lưng đồi ."..

Thoáng chút ....thôi mình im lặng là hay nhất... Ừ thì vô tình như những dòng người xuôi ngược trong thành phố Sg mà mùa đông nóng bức ,chợt nắng chợt mưa cuối mùa  làm người làm ướt mặt như khóc .. 

" A nè ! sinh nhật này em muốn ......
-" uhm M muốn gì nào ?...." khoảng lặng như một bản nhạc chợt im tiếng...
" A nghe nè M... "(em nói muốn có anh thì A sẽ về đó, mình là bạn tốt mà ha ?)
" À mà thôi .. không có gì .." M không thích A đứng gần ..M không thích A nói đùa như vậy..."
-" M nghĩ A khác người sao A lại thế ? " ... Một khoảng lặng giữa giai điệu vui chợt lắng xuống ..

Sg hôm nay có nắng A muốn cho M một niềm vui ..một món quà Dalat như một trái thông khô có mùi thơm dịu thoảng mùi hương hoang dại...

- A muốn .... À! mà thôi mình nên có một khoảng cách như M thích nha ?

Hơ ! tại sao A lại nghĩ về M nhiều đến vậy?.Rồi những cảm xúc đó sẽ qua nhanh thôi, Ngày ấy chẳng lúc nào A thôi nhớ và mong được gặp M .Bây giờ chợt nhận ra M đã trở thành một góc bí mật trong A rồi đó ..

À mà thôi , cứ coi đó như một món quà ....Quà sinh nhật A dành cho M nha ?.

.

20 thg 7, 2008

Tỉnh giấc

 


Hôm nay lại đau nữa rồi.. buồn lắm không biết làm gì nữa thời gian cứ trôi thật chậm . quầng sáng trên cao làm mình như xoay vòng chợt rơi xuống ..răng lại ứa máu .. mặn chát..

Hey boy ..! bà Rose nhìn mình cười hàm răng trắng xóa .giọng khàn khàn " kid.. hì nhóc tỉnh rồi ha ?"

Bà thật tốt với mình chăm chỉ  và đôn hậu.

Hi hi ! cái khuôn mặt đen xì của bà tương phản hàm răng trắng làm mình nhớ anh chàng quảng cáo kem đánh răng mình thấy buồn cười hihi " Nhóc cười dễ thương lắm , sao ít thấy nhóc cười thế ? mắt mày buồn lắm nhóc ạ mày chỉ được cái miệng cười dễ thương thôi ... cười nhiều lên nhé nhóc hi hi tốt rồi, vậy đó "

Nghe nắng thủy tinh mình nhớ ai ở đó một mình nhớ thương , nhung nhớ đi về .. nhớ nhiều thương lắm rồi cũng tan mất em ha ? ..Lãng đãng trời chuyễn mùa "...nhìn món quà sinh nhật  năm trước, anh chợt nhớ em nhiều . gói quà nhỏ xíu nó còn đó ... 

- " Gói quà gì  đó hả  nhóc..sao mày yêu nó thế ?"

Bóng bà Rose to như một đám mây che nắng , Hihi ! bà cười nhe hàm răng đều như bắp...Mỹ .
. Với tay rút cái cái trap rời đầu ngón tay trõ trái mình... cái máy Osilocop kêu tiếng "beep" dài ...Người y tá trưởng giật mình quay lại ... Bà Rose vẫy khẽ tay "safe" * 

- " Nhóc ạ, mày đang mang nó mà nghe réo tiếng "beep" dài thì là Chúa gọi đó nhé con ..."

Ngón tay tê dại mình nắm mà nghe lạnh ngắt.. giờ này đâu có ai nắm ngón tay mà thương mình ? Năm ngón tay  tê cóng, quên mất mình như người xa lạ rồi?.. ' Bàn tay xanh xao đón ươu phiền '..... nghe mà buồn ....Nắm ngón trõ trái chợt thấy  ấm dần ..Hì mình còn sống mà ha ?....còn sống ...  

Hoangan/nk

6 thg 7, 2008

Bình dị


Một ngày nọ, khi đang rảo bộ từ trường về nhà, Mark trông thấy một cậu bạn đi phía trước bị vấp ngã làm đổ tung sách vở mang trên người, cùng với hai cái áo len, một cây gậy chơi bóng chày, một đôi găng tay, và một chiếc máy ghi âm nhỏ. Mark cúi xuống giúp cậu ta nhặt lại những món đồ vương vãi.

Trên đường đi, Mark được biết tên cậu là Bill, rằng cậu thích chơi điện tử, bóng chày và yêu thích môn lịch sử, rằng cậu đang gặp nhiều rắc rối trong một vài môn học, và rằng cậu ta vừa mới chia tay với bạn gái mình.

Mark tiếp tục đi về sau khi tiễn Bill về nhà. Sau đó Mark và Bill tiếp tục gặp nhau trong trường, cả hai cùng ăn trưa với nhau một, hai lần, rồi cả hai cùng tốt nghiệp phổ thông. Trong những năm kế tiếp ở trường trung học, họ vẫn thường xuyên gặp gỡ nhau. Rồi năm cuối cùng ở bậc trung học chờ đợi từ lâu cũng đã đến. Ba tuần trước khi lễ tốt nghiệp diễn ra, Bill hỏi Mark xem liệu họ có thể gặp nhau trò chuyện được không.

Bill nhắc Mark nhớ lại ngày hai người gặp nhau lần đầu. "Cậu có bao giờ tự hỏi vì sao vào hôm đó mình lại mang nhiều đồ về nhà như vậy không?", Bill hỏi. "Cậu biết không, mình đã dọn sạch ngăn tủ vì mình không muốn để mớ đồ đạc lộn xộn đó lại cho người khác.
Trước đó, mình đã lấy trộm của mẹ một số thuốc ngủ và lần về nhà đó là để tự tử. Nhưng khi cùng trò chuyện và cười đùa vui vẻ với cậu, mình nhận thấy rằng nếu chết đi, mình sẽ tiếc lắm khoảnh khắc đáng nhớ đó, và có thể cả quãng thời gian tuyệt vời sau này nữa. Cậu thấy đấy, Mark, vào ngày hôm đó, khi cậu nhặt hộ mình những cuốn sách, cậu đã làm được hơn thế rất nhiều. Cậu đã cứu cuộc đời mình đấy".


- John W. Schlatter
Như 1 câu nói của MSư Martin Luther
' Mọi người đều có thể trở nên vĩ đại. Chỉ cần trái tim bạn chan chứa lòng khoan dung, và tâm hồn bạn tràn ngập tình yêu thương. '


Gởi tặng cho Er tác phẫm này đọc và lạc quan vui nhé
"CNj"

28 thg 6, 2008

Muộn



 Chàng trai kia đang thầm yêu một cô gái  ở tiệm CD. Ngày nào cũng ghé tiệm đó mua một CD để có cơ hội nói chuyện với cô gái. Cô gái đó cũng rất thích nói chuyện với chàng nhưng chàng trai vẫn không dám thổ lộ tình yêu của mình.
- Một ngày kia, cô gái không thấy chàng trai đến mua CD nữa. Cô nghĩ rằng chàng bận rộn không đến được. Ngày hôm sau, cô gái đến làm thật sớm để mong được gặp chàng ghé mua CD. Hễ thấy bóng ai trông giống chàng là nàng lại mừng hụt. Suốt ngày nàng đứng ngồi không yên... Chàng trai vẫn không đến. Ngày thứ ba, thứ tư... vẫn không thấy bóng chàng. Lại thêm một ngày nữa, rồi một ngày nữa, lại một ngày nữa...
- Đến lúc không còn đủ kiên nhẫn nữa, cô quyết định đi tìm chàng. Sau một thời gian cất công tìm kiếm, cô cũng tìm được đến nhà chàng trai. Hỡi ôi, chàng trai không còn nữa, chàng đã chết vì một căn bệnh hiểm nghèo mà chàng đã được bác sĩ báo cho biết trước. Mẹ chàng cho cô biết điều đó và dẫn cô đến căn phòng của chàng. Cô gái thấy trong phòng chàng chất đầy những CD mà chàng đã mua nhưng vẫn còn nguyên chưa hề mở ra. Cô gái bật khóc... bởi vì trong những hộp đĩa CD đó có dấu những bức thư mà cô muốn gửi cho chàng. Cô khóc ...vì mối tình chưa kịp thổ lộ với người mình yêu.

Không thể quay lại.




 cô gái trẻ đang ngồi đợi đến giờ bay trong phòng chờ ở một phi trường lớn. Vì cô biết mình sẽ phải đợi trong nhiều giờ nên quyết định mua một quyển sách để đọc cho qua thời gian. Cô cũng đã mua thêm một gói bánh quy. Cô ngồi lặng yên đọc sách trên một chiếc ghế bành trong phòng VIP của phi trường.
Kế bên chỗ chiếc ghế bành cô ngồi có một gói bánh quy và ngồi cạnh đó là một người đàn ông đang mở quyển tạp chí ra và bắt đầu đọc. Khi cô lấy một cái bánh, người đàn ông cũng lấy một cái. Cô tức tối lắm nhưng chẳng nói gì. Cô chỉ nghĩ "Hắn mới trơ tráo làm sao. Phải như mọi khi dám mình thụi cho hắn một quả lắm!".
Mỗi khi cô ăn một miếng chiếc bánh, người đàn ông cũng ăn một cái. Cô tức điên lên nhưng vẫn không muốn gây chuyện cãi nhau. Khi chỉ còn lại một chiếc bánh, cô nghĩ " Để xem xem tên trơ tráo này sẽ làm gì đây?" Và rồi người đàn ông cầm lên chiếc bánh quy cuối cùng, bẻ ra làm đôi và đưa cho cô một nửa. Ồ, như vậy là quá đáng lắm rồi. Lúc này cô đã vô cùng giận dữ.
Trong cơn điên tiết, cô vớ lấy quyển sách cùng đồ đạc rồi lao ra khỏi phòng chờ. Khi cô ngồi xuống ghế trên máy bay, cô lục tìm mắt kính trong túi xách tay và vô cùng bất ngờ khi nhìn thấy gói bánh quy của mình vẫn còn nguyên.
Cô cảm thấy thật xấu hổ khi nhận ra mình đã sai. Cô đã quên mất gói bánh quy của mình vẫn còn để trong túi. Người đàn ông đó đã để cô ăn bánh cùng mà không hề tức giận hay khó chịu. Trong khi đó cô lại tỏ ra vô cùng giận dữ vì nghĩ rằng mình phải để người đàn ông đó ăn bánh của mình. Giờ thì chẳng còn cơ hội nào cho cô để giải thích hay xin lỗi người đàn ông đó.

Trong cuộc sống có 4 điều mà bạn không thể nào lấy lại được:

Một hòn đá... đã ném đi!
Một lời… đã nói ra!
Một cơ hội… đã mất đi!
Và thời gian… đã qua đi! 


Hãy nhớ lấy bạn nhé!

Chờ.

Ngồi đợi chuyến bay mình cứ mãi nhìn ra cửa kính. ...mình chờ ai đây ?.. ! như một quán tính....mình lại ngóng nhìn ..có ai đâu mà nhìn ....Ngày đi mình cố giấu bạn bè , giờ lại mong có ai đó tiễn ...ra khỏi phòng cách ly ..người bảo vệ lạnh lùng .. Cô tiếp viên HK duyên dáng cười chào mình thấy nhớ ai.... nhớ ai đâu mất hút...
Máy bay cất lên chợt nghe hụt hẵng ..có khi nào ....lần ra đi này là lần cuối cũng nên..Trời mù sương dưới kia lại mưa..hay chỉ là cảm giác... lạnh lắm ..cuối xuống đau. Ừ mình sẽ mãi không là gánh nặng của ai ... có khi mình sẽ mãi mất hút trong không gian bao la này rồi ....mãi xa ...

11 thg 6, 2008

thơ Quỳnh Phương

 

KHÔNG KHÓC
Em không khóc nghĩ mình là chiếc lá,
Cứ chao nghiêng rồi ngủ giấc an lành.
Dù đêm dài dù rạng sáng bình minh,
Dù mưa đổ cũng không xanh lần nữa...
-(QP)



CHIẾC LÁ

Em đâu khác gì một chiếc lá xanh,
Nương nhờ cây rồi tựa mình vào gió.
Có đôi lúc em thấy mình bé nhỏ,
Anh chẳng ở gần để em gởi mong manh.

Là lá trên cành em được mấy lần xanh
Hay mượn giọt sương được một lần thanh thản?
Rồi một lúc ngày chẳng còn ánh sáng
Tự nép mình và ngã dưới bóng đêm.

Chẳng dám mong cho cuộc sống dài thêm,
Em quá mỏng manh để trở thành có thật?
Em chưa từng có nên chưa từng đánh mất?
Chiếc lá bình thường làm sao dám ước mơ?

Lá trên cành đành mang phận bơ vơ,
Đều vô nghĩa nếu thốt lời trách móc.
Thà em đau một lần dù khó nhọc,
Nhưng qua đêm dài sẽ thức dậy bình yên.

30.01.09
Quỳnh Phương


TRĂNG...

Anh đã bao giờ ngồi ngắm một vầng trăng?
Khi khuyết, tròn làm bận lòng con nước.
Thứ ánh sáng hão huyền ai biết được,
Sẽ vụt tắt khi nào, sẽ bừng sáng bao lâu…


Nhưng đã hẹn thề, anh sẽ chẳng biết đâu,
Em mãi đợi đến cuối đường hạnh phúc.
Dù chờ đợi một điều không có thực,
Vẫn ủi an mình đừng suy nghĩ mông lung.


Ai thử hỏi lòng hai chữ “thủy chung”,
Vầng trăng sáng cũng dịu dàng như thế.
Vầng trăng khuyết cũng dịu dàng như thể,
Mọi lỗi lầm đều có thể biện minh…


Nếu ngày mai em chỉ có một mình,
Em tự nhủ chẳng buồn phiền chi nữa.
Nước thủy triều khi đầy khi cạn nửa,
Trăng khuyết, tròn sao so được lòng anh...

10.01.2009
Quỳnh Phương




EM VÀ MÙA AN LÀNH

Mùa Giáng Sinh bởi Sài Gòn không tuyết,
Em đâu cần nhóm lửa sưởi đêm đông.
Và phố phường đêm ấy chẳng lặng không,
Em đâu phải hát một mình lặng lẽ...

Mà cũng bởi Sài Gòn không vắng vẻ,
Em đâu cần xuống phố kiếm bình yên.
Dẫu vẫn ước nhiều cho giấc mộng vẹn nguyên,
Mùa an lành quá, ai cần thêm hạnh phúc?

Nếu số phận đếm theo từng giây, phút...
Mùa Giáng Sinh này đã cuối hay chưa?
Nếu tâm hồn đã thả hết vào mưa...
Sao phải tiếc mùa Giáng Sinh cằn cỗi?

Và người ta vẫn thường xin cứu rỗi,
Họ luôn tin rằng tội lỗi được thứ tha.
Nhưng con người trên mặt đất quá bao la,
Làm sao xóa hết những chất chồng duyên, nợ?

Giáng Sinh Sài Gòn chẳng có hoa tuyết nở,
Em cũng chẳng hề mong đợi mùa đông.
Mùa an lành dẫu là có hay không,
Em vẫn sẽ yêu anh nhiều như thế.

22.12.2008
Quỳnh Phương




'It's Christmas in my heart when I'm with you, no matter where we are or what we do.



 

..



BÀI TÌNH CA SÓNG, BIỂN

Em vô tình đọc thơ tình Sóng, Biển
Biển là tình đầu của Sóng phải không anh?
Sóng đi xa để tìm kiếm chính mình?
Biển ở lại nguyện chung tình với Sóng?

Gió đêm về trên Biển mỗi mùa đông,
Biển lại khóc một mình bên bờ cát.
Trăng không đủ làm chạnh lòng nước bạc
Nhưng vỗ về cả mặt biển bao la.

Và thế rồi Biển đổi khúc tình ca,
Mang nước mắt vỡ tan vào bờ đá.
Lời hẹn Sóng, Biển gởi từng chiếc lá,
Mượn gió nồng chuyển đến những hàng dương.

Sóng một mình đi, đi hết bốn phương
Khi dừng bước chợt nhớ tình ca Biển.
Sóng có thật vẫn chưa quên lời hẹn?
Sao ra đi Sóng chẳng hứa quay về?

Rồi một ngày khi qua hết cơn mê,
Sóng bạc đầu rẽ quay về chốn cũ.
Có phải chờ đợi là điều đẹp nhất trong Vũ trụ?
Kể cả khi con Sóng chẳng chung tình?

Biển đau lòng uống cạn mấy bình minh,
Khi xanh huyền bí, khi thét gào dữ dội
Và ngọn Sóng kia lẽ nào vô tội?
Chung thủy chỉ là mãi mãi đợi sao anh?

11/12/08
Quỳnh Phương

Source: Quynhphuong_ad'sblog
(Thơ tác giả tặng và cho phép đăn
g)
ER

8 thg 6, 2008

"Có cánh chuồn chuồn nào trên vai em không?"

Đây là một câu chuyện lưu truyền trên mạng BBS của Đài Loan, lâu rồi mình đọc lại thấy thương thương.
Truyện do nhà văn Trang Hạ dịch.




Thành phố nhỏ yên tĩnh và xinh đẹp, hai người yêu đắm say, mỗi bình minh đều đến bờ biển ngắm mặt trời mọc, và mỗi chiều đi tiễn bóng tà dương ở bãi cát. Dường như những ai đã gặp đôi tình nhân đều nhìn theo với ánh mắt ngưỡng mộ.
Một ngày, sau vụ đâm xe, cô gái trọng thương im lìm nằm lại trên chiếc giường bệnh viện, mấy ngày đêm không tỉnh lại.
Buổi sáng, chàng trai ngồi bên giường tuyệt vọng gọi tên người yêu đang vô tri vô giác; đêm xuống, chàng trai tới quỳ trong giáo đường nhỏ của thành phố, ngước lên thượng đế cầu xin, mắt không còn lệ để khóc than.
Một tháng trôi qua, người con gái vẫn im lìm, người con trai đã tan nát trái tim từ lâu, nhưng anh vẫn cố gắng và cầu xin hy vọng. Cũng có một ngày, thượng đế động lòng.


Thượng đế cho chàng trai đang gắng gượng một cơ hội. Ngài hỏi: "Con có bằng lòng dùng sinh mệnh của con để đánh đổi không?". Chàng trai không chần chừ vội đáp: "Con bằng lòng!".

Thượng đế nói: "Ta có thể cho người con yêu tỉnh dậy, nhưng con phải đánh đổi ba năm hoá chuồn chuồn, con bằng lòng không?". Không chần chừ chàng trai vội đáp: "Con bằng lòng!".

o O o

Buổi sáng, cánh chuồn rời Thượng đế bay vội vã tới bệnh viện, như mọi buổi sáng. Và cô gái đã tỉnh dậy!

Chuồn chuồn không phải người, chuồn chuồn không nghe thấy người yêu đang nói gì với vị bác sĩ đứng bên giường.

Khi người con gái rời bệnh viện, cô rất buồn bã. Cô gái đi khắp nơi hỏi về người cô yêu, không ai biết anh ấy đã bỏ đi đâu.

Cô ấy đi tìm rất lâu, khi cánh chuồn kia không bao giờ rời cô, luôn bay lượn bên người yêu, chỉ có điều chuồn chuồn không phải là người, chuồn chuồn không biết nói. Và cánh chuồn là người yêu ở trước mắt người yêu nhưng không được nhận ra.

o O o

Mùa hạ đã trôi qua, mùa thu, gió lạnh thổi những chiếc lá cây lìa cành, cánh chuồn không thể không ra đi. Vì thế cánh rơi cuối cùng của chuồn chuồn là trên vai người con gái.

"Tôi muốn dùng đôi cánh mỏng manh vuốt ve khuôn mặt em, muốn dùng môi khô hôn lên trán em…", nhưng thân xác quá nhẹ mỏng của chuồn chuồn cuối cùng vẫn không bị người con gái nhận ra.

Chớp mắt, mùa xuân đã tới, cánh chuồn cuống cuồng bay trở lại thành phố tìm người yêu. Nhưng dáng dấp thân quen của cô đã tựa vào bên một người con trai mạnh mẽ khôi ngô, cánh chuồn đau đớn rơi xuống, rất nhanh từ lưng chừng trời.

o O o

Ai cũng biết sau tai nạn người con gái bệnh nghiêm trọng thế nào, chàng bác sĩ tốt và đáng yêu ra sao, tình yêu của họ đến tự nhiên như thế nào, và ai cũng biết người con gái đã vui trở lại như những ngày xưa.

Cánh chuồn chuồn đau tới thấu tâm can, những ngày sau, chuồn chuồn vẫn nhìn thấy chàng bác sĩ kia dắt người con gái mình yêu ra bể xem mặt trời lên, chiều xuống đến bờ biển xem tà dương, và cánh chuồn chỉ có thể thỉnh thoảng tới đậu trên vai người yêu, chuồn chuồn không thể làm gì hơn.

Những thủ thỉ đắm say, những tiếng cười hạnh phúc của người con gái làm chuồn chuồn ngạt thở.

Mùa hạ thứ ba, chuồn chuồn đã không còn thường đến thăm người con gái chàng yêu nữa. Vì trên vai cô ấy luôn là tay chàng bác sĩ ôm chặt, trên gương mặt cô là cái hôn tha thiết của anh ta, người con gái không có thời gian để tâm đến một cánh chuồn đau thương, cũng không còn thời gian để ngoái về quá khứ.

o O o

Ba năm của Thượng đế sắp chấm dứt. Trong ngày cuối, người yêu ngày xưa của chuồn chuồn bước đến trong lễ thành hôn với chàng bác sĩ.
Cánh chuồn chuồn lặng lẽ bay vào trong nhà thờ, đậu lên vai người mà anh yêu, chàng biết người con gái anh yêu đang quỳ trước Thượng đế và nói: "Con bằng lòng!". Chàng thấy người bác sĩ lồng chiếc nhẫn vào tay người con gái. Họ hôn nhau say đắm ngọt ngào. Chuồn chuồn để rơi xuống đất một hạt lệ đau đớn.
Thượng đế hỏi: "Con đã hối hận rồi sao?". Chuồn chuồn gạt hạt lệ nói: "Con không!"


Thượng đế hài lòng nói: "Nếu vậy, từ ngày mai con có thể trở thành người được rồi!".

Chuồn chuồn soi vào hạt nước mắt nhỏ, chàng lắc đầu đáp: "Hãy để con cứ làm chuồn chuồn suốt đời..."

o O o


Yêu một người không phải là nhất định phải có được họ. Nhưng đã có được một người thì hãy cố yêu lấy họ. Có cánh chuồn nào trên vai bạn không?
Và nếu bạn nhận được bài dịch này, chứng tỏ đang có một người nào đó yêu bạn, hoặc bởi vì bạn đang yêu quý một ai đó ở bên.


"Chúng ta còn lại gì, chỉ rớt lại hai giọt nước mắt hóa thành băng!"

Chuồn chuồn ớt


Chuồn chuồn ớt trưa hè nóng bức..
bắt đem cắn rốn...uida..
chuồn chuồn kim mắt lim dim..đậu trên cây ngô...
Dễ thương thật. CS Ngọc Khuê hát ..Mỗi lần nghe là mình nhớ quê Ngoại



Con trai thich con gái
- Con trai thích con gái biết chăm sóc bản thân mình . Đây không phải là điệu đàng, theo thời, mà là sự sạch sẽ tóc tai, thơm tho và khỏe mạnh . Khi tự chăm sóc bản thân mình như thế, bạn đã gửi đi một thông điệp rằng bạn là người biết coi trọng bản thân. Con trai thích thế !

- Con trai thích con gái có đời sống riêng . Họ sẽ thích nếu bạn không phải lúc nào rủ đi cũng được. Họ muốn biết rằng nếu như một mai họ thích bạn, thì bạn sẽ không phải cần có họ suốt bên mình.

- Con trai thích con gái có óc hài hước. Nhưng đây là một trong những thuộc tính ít quan trọng nhất. Tuy vậy, hãy nhìn lại xem, có phải chúng ta ai cũng thích người hay cười (đặc biệt khi chúng ta đùa ) và biết pha trò, đúng không ?

- Con trai thích con gái không cố tỏ ra quá "cứng". Khi bạn tỏ ra quá cứng, bạn đã gửi đi một thông điệp rằng bạn vô vọng. Con trai muốn nghĩ rằng họ gặp may là nhờ có được bạn.

- Con trai thích con gái biết lắng nghe và cho những gì họ nói là thú vị!!! Nhưng đừng giả bộ để cố gắng lấy lòng một cậu trong khi bạn thấy cậu ấy chẳng có gì hay ho .

- Con trai thích con gái có đám bạn gái của mình thật vui . Họ muốn biết rằng nếu một mai họ phải đi coi đá banh vào tối thứ Bảy thì bạn sẽ không rầu rĩ. Họ thích con gái không có họ mà vẫn vui vẻ được .

- Con trai thích con gái thích họ một cách chân thành . Đây cũng là điều quan trọng nhất trong Tình yêu. Bởi lẽ, chỉ có những gì xuất phát từ trái tim mới đi tới trái tim người khác..

Source:© Petalia