19 thg 3, 2010

Hôm nay mình lại sốt ...nằm nhà nghe Những đồi hoa sim: Anh yêu nàng như tình yêu em gái..





Áo anh sứt chỉ đường tà

Nàng có ba người anh đi quân đội lâu rồi 
Nàng có đôi người em có em chưa biết nói 
Tóc nàng hãy còn xanh, tóc nàng hãy còn xanh... 
Tôi là người chiến binh xa gia đình đi chiến đấu
Tôi yêu nàng như yêu người em gái tôi yêu 
Người con gái tôi yêu, người em gái tôi yêu. 
Ngày hợp hôn tôi mặc đồ hành quân 
Bùn đồng quê bết đôi giầy chến sĩ 
Tôi mới từ xa nơi đơn vị về 
Tôi mới từ xa nơi đơn vị về 
Nàng cười vui bên anh chồng kỳ khôi 
Thời loạn ly có ai cần áo cưới 
Cưới vừa xong là tôi đi. 
Cưới vừa xong là tôi đi. 

Từ chốn xa xôi nhớ về ái ngại 
Lấy chồng chiến binh mấy người trở lại 
Mà nhỡ khi mình không về 
Thì thương người vợ, bé bỏng chiều quê. 
Nhưng không chết người trai chiến sĩ 
Mà chết người gái nhỏ miền xuôi 
Nhưng không chết người trai chiến sĩ 
Mà chết người gái nhỏ miền xuôi 
Nhưng không chết người trai chiến sĩ 
Mà chết người gái nhỏ miền xuôi 
Hỡi ôi ! Hỡi ôi ! 

Tôi về không gặp nàng 
Má ngồi bên mộ vàng 
Chiếc bình hoa ngày cưới 
Đã thành chiếc bình hương 
Nhớ xưa em hiền hoà 
Áo anh em viền tà 
Nhớ người yêu mầu tím 
Nhớ người yêu mầu sim. 
Giờ phút lìa đời 
Chẳng được nói một lời 
Chẳng được ngó mặt người... 

Nàng có ba người anh đi quân đội lâu rồi 
Nàng có đôi người em, những em thơ sẽ lớn 
Tóc nàng hãy còn xanh, tóc nàng hãy còn xanh 
Ôi một chiều mưa rừng trên chiến trường Đông Bắc 
Ba người anh được tin người em gái thương đau 
Và tin dữ đi mau, rồi tin cưới đi sau. 

Chiều hành quân qua những đồi sim 
Những đồi sim, những đồi sim, đồi tím hoa sim 
Tím cả chiều hoang biền biệt 
Rồi mùa Thu trên những dòng sông 
Những dòng sông, những dòng sông làn gió Thu sang 
Gió rờn rợn trên mộ vàng 
Chiều hành quân qua những đồi sim 
Những đoàn quân, những đoàn quân và tiếng quân ca 
Có lời nào ru ời ời : 
À ơi ! À ơi ! Áo anh sứt chỉ đường tà 
Vợ anh chết sớm, mẹ già chưa khâu 
Những đồi sim, những đồi sim, đồi tím hoa sim 
Đồi tím hoa sim, đồi tím hoa sim 
Đồi tím hoa sim, đồi tím hoa sim 
Đồi tím hoa sim...

Màu tím hoa sim

 


Hữu Loan - nhà thơ tác giả những câu thơ như 
"Nàng có ba người anh đi bộ đội 
 Những em nàng /
Có em chưa biết nói 
 Khi tóc nàng xanh xanh" - 



Màu tím hoa sim

HỮU LOAN


Nàng có ba người anh đi bộ đội
Những em nàng
Có em chưa biết nói
Khi tóc nàng xanh xanh

Tôi người Vệ quốc quân
xa gia đình
Yêu nàng như tình yêu em gái
Ngày hợp hôn
nàng không đòi may áo mới

Tôi mặc đồ quân nhân
đôi giày đinh
bết bùn đất hành quân
Nàng cười xinh xinh
bên anh chồng độc đáo
Tôi ở đơn vị về
Cưới nhau xong là đi
Từ chiến khu xa
Nhớ về ái ngại
Lấy chồng thời chiến binh
Mấy người đi trở lại
Nhỡ khi mình không về
thì thương
người vợ chờ
bé bỏng chiều quê...

Nhưng không chết
người trai khói lửa
Mà chết
người gái nhỏ hậu phương
Tôi về
không gặp nàng
Má tôi ngồi bên mộ con đầy bóng tối
Chiếc bình hoa ngày cưới
thành bình hương
tàn lạnh vây quanh

Tóc nàng xanh xanh
ngắn chưa đầy búi
Em ơi giây phút cuối
không được nghe nhau nói
không được trông nhau một lần

Ngày xưa nàng yêu hoa sim tím
áo nàng màu tím hoa sim
Ngày xưa
một mình đèn khuya
bóng nhỏ
Nàng vá cho chồng tấm áo
ngày xưa...

Một chiều rừng mưa
Ba người anh trên chiến trường đông bắc
Được tin em gái mất
trước tin em lấy chồng
Gió sớm thu về rờn rợn nước sông
Đứa em nhỏ lớn lên
Ngỡ ngàng nhìn ảnh chị
Khi gió sớm thu về
cỏ vàng chân mộ chí

Chiều hành quân
Qua những đồi hoa sim
Những đồi hoa sim
những đồi hoa sim dài trong chiều không hết
Màu tím hoa sim
tím chiều hoang biền biệt
Có ai ví như từ chiều ca dao nào xưa xa
Áo anh sứt chỉ đường tà
Vợ anh chưa có mẹ già chưa khâu
Ai hỏi vô tình hay ác ý với nhau
Chiều hoang tím có chiều hoang biết
Chiều hoang tím tím thêm màu da diết
Nhìn áo rách vai
Tôi hát trong màu hoa
Áo anh sứt chỉ đường tà
Vợ anh mất sớm, mẹ già chưa khâu...





15 thg 3, 2010

Tiếng Việt Dễ Thương Qua 2 Miền Nam, Bắc

Bắc bảo Kỳ, Nam kêu Cọ (gọi là Kỳ Cọ)
Bắc gọi lọ, Nam kêu chai
Bắc mang thai, Nam có chửa
Nam xẻ nửa, Bắc bổ đôi

Ôi ! Bắc quở Gầy, Nam than Ốm
Bắc cáo Ốm, Nam khai Bịnh
Bắc định đến muộn, Nam liền la trễ
Nam mần Sơ Sơ, Bắc nàm Nấy Nệ

Bắc lệ tuôn trào, Nam chảy nước mắt
Nam bắc Vạc tre, Bắc kê Lều chõng
Bắc nói trổng Thế Thôi, Nam bâng quơ Vậy Đó
Bắc đan cái Rọ, Nam làm giỏ Tre,

Nam không nghe Nói Dai, Bắc chẳng mê Lải Nhải
Nam Cãi bai bãi, Bắc Lý Sự ào ào
Bắc vào Ô tô, Nam vô Xế hộp
Hồi hộp Bắc hãm phanh, trợn tròng Nam đạp thắng

Khi nắng Nam mở Dù, Bắc lại xoè Ô
Điên rồ Nam Đi trốn, nguy khốn Bắc Lánh mặt
Chưa chắc Nam nhắc Từ từ, Bắc khuyên Gượm lại
Bắc là Quá dại, Nam thì Ngu ghê

Nam Sợ Ghê, Bắc Hãi Quá
Nam thưa Tía Má, Bắc bẩm Thầy U
Nam nhủ Ưng Ghê, Bắc mê Hài Lòng
Nam chối Lòng Vòng, Bắc bảo Dối Quanh

Nhanh nhanh Nam bẻ Bắp, hấp tấp Bắc vặt Ngô
Bắc thích cứ vồ, Nam ưng là chụp
Nam rờ Bông Bụp, Bắc vuốt Tường Vi
Nam nói: mày đi ! Bắc hô: cút xéo.

Bắc bảo: cứ véo ! Nam : ngắt nó đi.
Bắc gửi phong bì, bao thơ Nam gói
Nam kêu: muốn ói, Bắc bảo: buồn nôn !
Bắc gọi tiền đồn, Nam kêu chòi gác

Bắc hay khoác lác, Nam bảo xạo ke
Mưa đến Nam che, gió ngang Bắc chắn
Bắc khen giỏi mắng, Nam nói chửi hay.
Bắc nấu thịt cầy, Nam thui thịt chó.

Bắc vén búi tó, Nam bới tóc lên
Anh Cả Bắc quên, anh Hai Nam lú
Nam : ăn đi chú, Bắc: mời anh xơi !
Bắc mới tập bơi, Nam thời đi lội.

Bắc đi phó hội, Nam tới chia vui
Thui thủi Bắc kéo xe lôi, một mình xích lô Nam đạp
Nam thời mập mạp, Bắc cho là béo
Khi Nam khen béo, Bắc bảo là ngậy

Bắc quậy Sướng Phê, Nam rên Đã Quá !
Bắc khoái đi phà, Nam thường qua bắc.
Bắc nhắc môi giới, Nam liền giới thiệu
Nam ít khi điệu, Bắc hay làm dáng.

Tán mà không thật, Bắc bảo là điêu
Giỡn hớt hơi nhiều, Nam kêu là xạo.
Bắc nạo bằng gươm, Nam thọt bằng kiếm
Nam mê phiếm, Bắc thích đùa.

Bắc vua Bia Bọt, Nam chúa La-De
Bắc khoe Bùi Bùi lạc rang, Nam : Thơm Thơm đậu phọng
Bắc xơi na vướng họng, Nam ăn mãng cầu mắc cổ
Khi khổ Nam tròm trèm ăn vụng, Bắc len lén ăn vèn


Nam toe toét «hổng chịu đèn», Bắc vặn mình «em chả»
Bắc giấm chua «cái ả», Nam bặm trợn «con kia»
Nam mỉa «tên cà chua», Bắc rủa «đồ phải gió»
Nam nhậu nhẹt thịt chó, Bắc đánh chén cầy tơ

Bắc vờ vịt lá mơ, Nam thẳng thừng lá thúi địt
Khi thấm, Nam xách thùng thì Bắc bê sô
Nam bỏ trong rương, Bắc tuôn vào hòm.
Nam lết vô hòm, Bắc mặc áo quan

Bắc xuýt xoa "Cái Lan xinh cực !",
Nam trầm trồ "Con Lan đẹp hết chê !"
Phủ phê Bắc trùm chăn, no đủ Nam đắp mền
Tình Nam duyên Bắc có thế mới bền mới lâu …


Source:lamduoanh.blogspot.com
thanks you

23 thg 2, 2010

Em ơi Hà nội Phố

 


(Bài hát Em ơi Hà nội phố  , ns Phú Quang  phổ nhạc  từ thơ của Vũ Phan  Chắc bạn nghe nhiều rồi ,  mình đoán có lẽ bạn chưa đọc hết bài thơ này  ...)

1.
Em ơi ! Hà Nội - phố !
Ta còn em mùi hoàng lan
Còn em hoa sữa.
Tiếng giày gọi đường khuya
Thang gác cọt kẹt thời gian
Thân gỗ ...
Ta còn em màu xanh thật đêm
Ngôi sao lẻ
Xào xạc chùm cây gió
Chiếc lá lạc vào căn xép nhỏ
Lá thư quên địa chỉ.
Quay về ...

2.
Ta còn em một gốc cây,
Một cột đèn
Ai đó chờ ai ?
Tóc cắt ngang xõa xõa bờ vai…
Ta còn em một ngã ba vội vã,
Chiếc khăn quàng tím đỏ thoáng qua,
Khuôn mặt chưa quen
Bỗng xôn xao nỗi khổ…
Mỗi góc phố một trang tình sử

3.
Ta còn em con đường vắng
Rì rào cơn mưa nhỏ.
Trên vòm cao
Đổ xuống chuông hồi.
Nhà thờ Cửa Bắc
Tan chiều lễ
Kinh cầu còn mãi ngân nga…

4.
Ta còn em đôi mắt buồn
Dõi cánh chim xa.
Tháng năm dừng lại
Một ngôi nhà.
Gã Trương Chi ôm ghita
Từng đêm
Hóa đá…
Ta còn em chuyến tàu đêm
Về muộn
Qua cầu
Một người nào lạc giữa sân ga...

5.
Em ơi ! Hà Nội – phố !
Ta còn em những hố sâu
Trước cửa
Cơn mưa đầy
Chiếc thuyền giấy lang thang
Không bến đỗ...

Ta còn em quả bóng lăn
Một mình trên sân cỏ.
Thằng bé thẫn thờ.
Tuổi thơ qua cuộc chơi,
Vội vã...

Ta còn em cánh cửa sắt
Lâu ngày không mở.
Nhà ai ?
Qua đó bâng khuâng,
Nhớ tuổi học trò..

6.
Ta còn em giàn thiên lý,
Năm xưa
Thơm mùi hò hẹn
Cuộc tình đầu ngọt lịm.
Những nụ hôn xanh ngắt trên cành...

Ta còn em chuỗi cười vừa dứt.
Nắng chiều vàng ngọn cỏ
Vườn hoang
Ngày cũ vui tàn theo mùa hạ...

Ta còn em tiếng ghita
Bập bùng tự sự
Đêm kinh kỳ một thuở
Xanh lơ...

7.
Ta còn em chiếc đồng hồ quả lắc
Già nua,
Đếm thời gian
Theo nhịp đong đưa
Trước ngõ phố
Sót cây hoa gạo.
Buổi chợ chiều họp giữa kinh đô...

8.
Ta còn em những ngọn đèn mờ.
Trên nóc phố,
Mùa trăng không tỏ.
Tiếng rao đêm
Lạc giọng
Thờ ơ...

Ta còn em bảy nốt cù cưa,
Lão Mozart hàng xóm
Từng đêm quên ngủ.
Cô gái mặc áo đỏ Venise
Tiếng dương cầm trong căn nhà đổ
Những mảnh vỡ trên thềm
Beethoven và Sonate Ánh Trăng
Nốt nhạc thiên tài bay lả tả,
Một kiếp người,
Một phím đàn long…

9.
Ta còn em khuya phố,
Mênh mông,
Vùng sáng nhỏ.
Bà quán ê a chuyện nàng Kiều.
Rượu làng Vân lung linh men ngọt.
Mắt cô nàng lúng liếng,
Đong đưa,
Những chàng trai say suốt cả mùa…

10.
Ta còn em tiếng hàng ngày
Vang âm đường phố.
Tia hồ quang chớp xanh.
Toa xe điện cuối ngày,
Người soát vé
Áo bành tô cũ nát…

Lanh canh ! Lanh canh !
Tiếng chuông reo hay lời kêu khổ ?
Bó gạo, mớ rau
Mẹ về buổi chợ
Lanh canh ! Lanh canh !
Lá bánh, củ khoai.
Đàn con trên bến đợi
Cuối ngày…

11. 
Em ơi ! Hà Nội – phố
Ta còn em con đê lộng gió.
Dòng sông chảy mang theo hình phố.
Cô gái dựa lưng bên gốc me già,
Ngọn đèn đường lặng thinh
Soi bờ đá…

Ta còn em một con tàu
Giã biệt bến sông.
Mảnh trăng vỡ
Tiễn người bỏ xứ.
Dãy phố buồn..
Nghìn năm mắt nhớ...

12.
Ta còn em ráng đỏ chiều hôm,
Dôi chim khuyên gọi nhau trong bụi cỏ.
Đôi guốc bỏ quên bên ghế đá.
Gã đầu trần đi ngược trời mưa...

Ta còn em con đường tên cũ
Cổ Ngư,
Cành phượng vĩ là đà.
Chiều phai nắng,
Bông hoa muộn in hình ngọn lửa...

Ta còn em chiếc lá rụng
Khởi đầu nguồn gió.
Lao xao con sóng biếc
Gió Tây Hồ.
Hoàng hôn xa đến tự bao giờ ?
Những bước chân tìm nhau vội vội.
Cuộc tình hờ bỗng chốc nghiêm trang...

13.
Ta còn em ngọn gió Nghi Tàm
Thoáng mùi sen nở muộn
Gió Nhật Tân
Gợi
Mùa hoa năm ấy
Cánh đào phai…

14.
Ta còn em cơn mưa rào
Đi nhanh qua phố.
Chiếc lá bàng đầu tiên nhuộm đỏ.
Cô gái băng qua đường
Chợt hồng đôi má.
Cơn mưa nào đi nhanh qua phố
Một chút xanh hơn,
Trời Hà Nội hôm qua...Ta còn em cô hàng hoa
Gánh mùa thu qua cổng chợ.
Những chùm hoa tím
Ngát mùa thu...

15.
Em ơi ! Hà Nội – phố
Ta còn em một Hàng Đào,
Không bán đào.
Một Hàng Bạc,
Không còn thợ bạc.
Đường Trường Thi
Không chõng, không lều
Không ông nghè bái tổ vinh quy...
Ta còn em tiếng gọi trong đêm,
Người đi xa trở về.
Căn nhà không biển số.
Ngày đi mỏi mòn nỗi nhớ.
Ngày về phố cũ quên tên...

16.
Ta còn em chiếc xe hoa
Qua hàng liễu rũ,
Điệp vàng rực rỡ.
Cánh tay trần trên gác cao khép cửa.
Những gót son dập dìu đại lộ.
Bờ môi ai đậm đỏ bích đào...

17.
Ta còn em tà áo nhung huyết dụ.
Đất nghìn năm còn mãi dáng kiêu sa,
Phường cũ lưu danh người đẹp lụa.
Ngõ phố nào in dấu hài hoa... ?

Ta còn em đường lượn mái cong
Ngôi chùa cổ.
Năm tháng buồn xô lệch ngói âm dương.
Ai đó ngồi bên gốc đại,
Chợt quên ai kia bên đường đứng đợi.
Cuộc đời, có lẽ nào,
Là một thoáng
Bâng quơ...
Ta còn em những cuộc tình
Như một bài thơ.
Những nỗi đau gặm mòn phận số.
Nhật ký sang trang
Ghi thêm nỗi khổ...

18.
Ta còn em đống kim ngân
Đổ đầy Hàng Mã.
Ngựa, xe, võng, lọng,
Những hình nhân nuối tiếc vàng son.
Khi phố phường là miền loạn gió
Làm sao tìm được mớ tro than... ?

19.
Ta còn em nóc phố lô xô,
Màu ngói cũ
Ngôi nhà còn tiếng khóc oa oa.
Con đường đá lát bao niên kỷ ?
Qua sông nhớ mẹ tuổi già...

20.
Em ơi ! Hà Nội – phố
Ta còn em mảnh đại bác
Ghim trên thành cũ.
Một thời thịnh,
Một thời suy,
Hưng vong lẽ thường.
Người qua đó,
Hững hờ bài học sử..

Ta còn em dãy bia đá
Nhân hình hội tụ.
Rêu phong gìn giữ nét tài hoa.
Ly rượu đầy xin rót cúng cha.
Nghìn lạy cúi đầu thương đất tổ.
Bến nước nào đã neo thuyền ngự ?
Đám mây ào in bóng rồng bay ?..



 21.
Ta còn em tháng chạp,
Những hàng cây óng ả sợi hồng
Tháng chạp
Trên giường trải chiếu hoa
Tháng chạp,
Mùi hương dài theo phố.
Một tháng chạp
Mẹ
Nửa đêm thức
Hóa vàng…

22.
Em ơi ! Hà Nội – phố
Ta còn em năm cửa ô –
Năm cửa gió
Cơn bão thường niên qua đó –
Ba mươi sáu phố,
Bao nhiêu mảnh vỡ ?

Ta còn em một màu xanh thời gian.
Một màu xám hư vô,
Chợt nhòe,
Chợt hiện.
Chợt lung linh ngọn nến,
Chợt mong manh một dáng,
Một hình,

23.
Ta còn em những ngõ cụt bất ngờ,
Ô cửa ngẩn ngơ
Ngôi nhà không người ở
Khung trời của nỗi buồn
Vô cớ…

Người nghệ sĩ lang thang
Hoài,
Trên phố.
Bỗng thấy mình không nhớ nổi con đường.
Tha hương ngay trước cổng nhà mẹ cha…

Nhợt nhạt vàng son,
Đậm đầy cay đắng…

24.
Ta còn em những giọt sương,
Nhòe nhòe bóng điện.
Mặt nước Hồ Gươm,
Một đêm trở lạnh.
Tháp Rùa ngả bóng lung linh.
Cánh nhạn chao nghiêng chiều cuối
Người ra đi mang theo buốt giá,
Áo choàng không ấm thân gầy,
Cầm bằng như cánh chim bay…

25.
Em ơi ! Hà Nội – phố !
Ta còn em cây bàng
Mồ côi mùa đông.
Ta còn em nóc phố
Mồ côi mùa đông.
Ta còn em mảnh trăng
Mồ côi mùa đông…

Vũ Phan
12/1972


 

20 thg 2, 2010

Hạnh phúc là gì hả anh ?


Một lần ngồi bên nhau, nó có hỏi anh rằng : " Hạnh phúc là gì hả anh ?" . Anh mỉm cười nhìn nó hồi lâu rồi nói : " Nhỏ đã lớn đau mà muốn biết hạnh phúc là gì . Sau này lớn lên anh sẽ kể bé nghe câu chuyện về hạnh phúc ". Nó giãy nãy không chịu, bắt anh trả lời cho bằng được câu hỏi của nó . Anh im lặng rồi hỏi ngược nó : " Có bao giờ em thấy mình là người hạnh phúc không?". Nó ngây ngô lắc đầu và trả lời cụt 
" em không biết "

" Có thật là em không biết không ? Nhưng anh thì biết, anh biết em là một người hạnh phức và em đã xây nó bằng chính đôi tay của mình rồi đấy . Một ngày mai khi lớn hơn chút nữa, anh sẽ nói em nghe hạnh phúc đối với anh là gì. Bé đồng ý không ?" 
Rồi bất chợt nó bật khóc, nó khóc vì lần đầu tiên anh cố tình chạy trốn câu hỏi của nó . Nó khóc vì anh xem nó như một đứa bé con . Nó khóc vì không có câu trả lời , nó khóc và chỉ có khóc thôi .


Anh luống cuống gãi đầu, hình như anh chưa bao giờ thấy nó bật khóc ngon lành đến như vậy . Thật nhẹ nhàng anh đến ôm nó và lòng và thì thầm " Nhỏ đừng khóc nữa, đau lòng anh . Khi nào nhỏ vào Đại học anh sẽ nói nhỏ nghe hạnh phúc là gì " 
Nó nhất định không chịu, cái tính bướng bỉnh của nó anh đã biết từ lâu rồi, nhwung anh không ngờ lần này nó dai đến vậy . Ôi cô bé cảu anh hôm nay bỗng trở thành người lớn rồi ư hay sao mà bỗng dưng lại đi tìm câu hỏi về hạnh phúc . Bất chợt nó đọc khẽ câu thơ vữa nghĩ ra được từ mạch nguồn cảm xúc:

" Hạnh phúc là gỉ ? với em đơn sơ quá 
Hay chỉ là mắt mưa nhỏ xuống giữa trời khuya ?"

Anh cầm nhẹ bàn tay nhìn sâu vào mắt nó và nói : " Hạnh phúc nó giản dị như một hạt cát . Hãy biết nâng niu và giừ gìn để hạnh phúc được bền lâu. Hãy chăm học vào đi em, nhất định khi em vào Đại học anh sẽ nói em nghe niềm hạnh phúc của mình "

.....Nó chuyển đi, anh và nó xa nhau , nhưng lời hứa của anh hôm nào nó vẫn giữ nguyên trong lòng. Nó vẫn mong được một ngày gặp lại anh và nghe anh nói về hạnh phúc .

......Bây giờ thì nó đã vào Đại học nhưng anh thì không còn trên cõi đời này nữa. Anh đã mãi mãi ra đi và vĩnh viễn lìa xa cõi đời này. Nó sẽ chẳng bao giờ còn được gặp lại anh nữa, sẽ chẳng bao giờ được nghe anh nói về hạnh phúc ... Trên tay nó run run khi đoc mảnh giấy anh viết cho nó trước khi trở về cát bụi , nước mắt nó lăn dài trên má .


" Cô bé ơi, khi em đọc được những dòng chữ này thì anh đã không còn trên cõi đời này nữa. Hãy hứa với anh là em sẽ không khóc nhé, anh không muốn bé buồn đâu .Cảm ơn bé đã đến trong cuộc sống của anh, cảm ơn em cô bé bướng bỉnh ạ . Cảm ơn em vì đã cho anh từng nụ cười và những phút giây hạnh phúc. Cảm ơn em nhiều lắm bé à . 
Anh phải thú nhận rằng anh đã yêu em, bé ạ. Nhưng anh không muốn làm hoen ố và vẫn đục tâm hồn trong trắng của em. Hãy hứa với anh là em sẽ sống vui và hạnh phúc nhé. Mai sau khi lớn lên, em sẽ là một người vợ và một người mẹ và anh tin răng chồng em, các con em sẽ nói với em rằng hạnh phúc lớn nhất của họ là có em . 
Hạnh phúc nằm trong lòng bàn tay mỗi con người, là sự góp nhặt của từng giây phút sống bé à . 
Anh yêu em !
 

misshanhlawyer 

SantaClaus Khóc ...


Cuối mùa đông trời xuống thấp mù sương , trước cổng bệnh viện một nhóm thanh niên tình nguyện Christ Chuch mang những bao quà noel đến cho bọn trẻ ..Nhìn họ thật dễ thương.. Khi hoá trang làm Santa Clauss nhóm trưởng Wang chợt nhận ra..Oh ! thiếu mất một người làm ông già noel bên khu step 3 rồi ..hay Eric giúp dc không ? bạn khoẻ không ? hình như năm ngoái bạn cũng cùng nhóm mình thì phải ?
.. Ừ thì mình làm được mà ..mình khoẻ

Khoác vội cái áo đỏ thùng thình , chiếc nón rộng đến nỗi mình phải đội luôn cái mũ skind head mới vừa .. vác bao quà , tay cầm cái chuông .
.. Ho ! ho! ho ! Merry Chistmas..
Tầng 2 khu step 3 những đúa trẻ xanh xao , hôm nay như rạng rỡ có đứa hầu như tóc không còn nhưng đôi mắt thì tinh anh buồn đến lạ ...



Bên khung cửa sổ trắng bé Ann nhận ra mình " Haha Anh Eric phải không? em biết ngay anh mà ..mắt anh to đến thế mà đen xì .đừng có dấu sau kính mà em không nhận ra anh nha..bé cười khúc khích ...

Bé Ann chạy đến hỏi khẽ " Anh Eric này ,thế Chị Ruth đâu ? mà sao hôm nay em thấy chị Sarah làm thiên thần Gabriel ..hát không hay gì hết hà...."
Mình lúng túng không biết phải nói sao



Sarah đỡ lời " à Chúa gọi chị ấy về hát trên thiên đàng rồi "..

Ann cuối gầm mặt,nước mắt lăn trên má phính...




Em biết rồi,... chị ấy hát hay thế mà .. 
Sarah cuối xuống cô bé Ann kiễng chân ôm qua vai ...em biết ..em biết.. Chị Ruth đang ở thiên đàng mà...

Nỗi buồn chợt quay lại, cơn đau níu mình xuống đến lịm người , chiếc mũ Santa Clauss rơi xuống.. bọn trẻ lai reo ahhhhhhhhh ! chiếc mũ skin head này giống y chang chị Ruth vẫn đội nè .. nỗi buổn lẫn cơn đau ập đến làm mình không dấu được nước mắt 

-Ohhhhh ! Santa Clauss khóc kìa ..

-Hơ ! đâu có anh bị bụi mắt đó .. Ho ho Merry Christmas!! Ho ho !!

Chiều ngồi dưới gốc cây bé Ann mang gói quà ra khoe ..

Anh ơi em được tặng quà con gấu bông Ted. anh xem nè xinh không ?

Ahhhhhh anh lại khóc kìa .. anh đau à ?cô bé dỗi trách móc, ai đời Santa Clauss mà lại khóc ... hay anh nhớ chị Ruth ? con trai mà khóc xấu ình... xấu ình ..

Gió rét lạnh đến tê tái , thoãng nghe tiếng vọng bài hát Silent night ...mình quay quắt nhớ năm nào phụ bè cho Ruth hát silent night ... Ruth mang đôi cánh thiên thần lấp lánh hát..


Silent night, holy night
All is calm, all is bright
Round yon Virgin Mother and Child
Holy Infant so tender and mild
Sleep in heavenly peace
Sleep in heavenly peace....


Ừ.. ngủ yên nơi thiên đàng an bình ..

Tết đến kìa ..

An nhớ nhà ..nhớ nhà .. nơi ấy bây giờ ấm áp mùa xuân..

 
Nk Hoang An Er.


17 thg 2, 2010

Mùa xuân vĩnh cữu


 
 mùa xuân bao giờ cũng  náo nức vì mùa xuân mang đến  nhiều âm thanh, nhiều màu sắc, nhiều kỷ niệm và nhiều cảm nghĩ lan man... Những cảm giác về mùa xuân như làn sương , dù rằng có những buổi hoàng hôn buông xuống dịu dàng hay những buổi sớm mai nhiều nắng ấm không thiếu những xúc động mênh mang .
 Sẽ ra sao , nếu mai kia hoa không còn nở , chim không còn hót. Và tất cả đều câm lặng vĩnh viễn. Với mùa hạ  ánh nắng chói chan, mùa thu mênh mông khói sương , mùa đông trời âm u lạnh giá. Khi xuân về,  Mùa xuân mang đến sự tươi trẻ,  Mùa xuân là thời điểm bắt đầu của một chu trình tự nhiên: Xuân - Hạ - Thu - Đông. Xuân là tín hiệu của sự bắt đầu một quá trình sinh sôi, nẩy nở.  những hương thơm dìu dịu . Không có mùa xuân thì không có hi vọng. Tinh hoa của đất trời là mùa xuân. Bởi thế mùa xuân được chờ đợi và chào đón. Hy vọng vào những gì tốt đẹp nhất sẽ đến với mình, gia đình, anh em, bạn bè... 



Ai vui mùa xuân xanh

Ai ngồi khóc một mình

Tưng bừng tiếng pháo nổ

Mùa xuân vẫn vô tình

(Lê Minh Uyên)


   Mùa đông đi rồi mùa xuân đến. .. Hạnh phúc là sự hài lòng, trân trọng và chấp nhận cái đang có khi chỉ một ánh mắt, nụ cười thôi cũng đủ làm cho ai đó ngất ngây vì hạnh phúc .

  Trong tâm ta hình ảnh này chồng chất lên hình ảnh kia, hình ảnh kia xóa mất hình ảnh nọ. Rồi sau đó tất cả sẽ chìm lắng, tan dần... Thế nhưng, khi ta vui thì ta thấy cả thế giới ngây ngất lung linh, khi ta buồn thì cả vũ trụ buồn tênh,

 

Những nhành mai sớm sương bên lá

Những nhành liễu chiều gió bên cây

Cũng lay lắt bởi đời xuân em ạ, 

Thế nên chi anh cũng viết dòng này.

(Bùi Giáng)

 


  Thuở còn bé, ngày xuân thật ngây thơ, đơn giản và mộc mạc. Những náo nức của ngày xuân chỉ dâng tràn theo những cuộc du xuân đi hái lộc đầu năm với người thân, những bao lì xì, những bánh mứt ...

  Lớn lên mùa xuân  thay đổi với những hoài niệm xa xôi. Mùa xuân của hương đồng, gió nội, của những cơn mưa xuân lất phất. Đang cái rét mướt của mùa đông xám , bỗng nhiên những tia nắng phớt nhẹ trên nền trời xanh . Xuân đẹp, mơ màng, chúm chiếm sắc vàng của đồng lúa chín.







Lá cũng mất như một lần đã lỡ

Trời đã xanh như tuổi ngọc đã xanh

Trời còn đó giữa tháng ngày lỡ dở

Hồn Nguyên Tiêu ai kiếm lại cho mình. 

(Bùi Giáng)


 Hình ảnh hoa mai nở hay những cành quất trĩu nặng trên khắp nẽo đường phố, mùa xuân về trong khoảnh khắc giao cảm , với những con tim mới rộn rã, yêu thương, con người lạc bước tình yêu..
Xuân đến không ai ngăn cản được, nhưng khi xuân đi cũng chẳng ai níu lại được .


Anh ạ! Mùa xuân đã cạn ngày 

Bao giờ em mới gặp anh đây? 

Bao giờ hội Đặng đi ngang ngõ 

Để mẹ em rằng hát tối nay?

(Nguyễn Bính)





Xuân xanh đã qua, tình yêu chỉ còn là hoài niệm . 

Xuân đang đến nghĩa là xuân đang qua

Xuân còn non nghĩa là xuân sẽ già

Và xuân hết nghĩa là tôi cũng mất.

(Xuân Diệu)


Người đời chỉ mong hạnh phúc ở từng mùa xuân, không ai dám mơ đến một mùa xuân miên viễn. Buồn cho ai, mùa xuân đã qua rồi nên phải ngơ ngác, bơ vơ. 



Xuân đi trăm hoa rụng.

Xuân đến trăm hoa cười.

Trước mắt việc đi mãi

Trên đầu già đi rồi

( Mãn Giác thiền sư)



. Nếu chúng ta còn rung động theo những nhịp đập quyến rũ của cuộc đời, vẫn khát khao cuồng nhiệt đi tìm những điều mới lạ như thuở tuổi thơ, và chừng nào trái tim chúng ta vẫn còn tồn tại những luồng sóng rung cảm của sự tươi đẹp, niềm vui và hy vọng, thì mùa xuân vẫn còn tồn tại vĩnh viễn trong chúng ta.


10 thg 2, 2010

Hạnh phúc là gì hả anh ?

Một lần ngồi bên nhau, nó có hỏi anh rằng : " Hạnh phúc là gì hả anh ?" . Anh mỉm cười nhìn nó hồi lâu rồi nói : " Nhỏ đã lớn đau mà muốn biết hạnh phúc là gì . Sau này lớn lên anh sẽ kể bé nghe câu chuyện về hạnh phúc ". Nó giãy nãy không chịu, bắt anh trả lời cho bằng được câu hỏi của nó . Anh im lặng rồi hỏi ngược nó : " Có bao giờ em thấy mình là người hạnh phúc không?". Nó ngây ngô lắc đầu và trả lời cụt 

" em không biết "

" Có thật là em không biết không ? Nhưng anh thì biết, anh biết em là một người hạnh phức và em đã xây nó bằng chính đôi tay của mình rồi đấy . Một ngày mai khi lớn hơn chút nữa, anh sẽ nói em nghe hạnh phúc đối với anh là gì. Bé đồng ý không ?" 
Rồi bất chợt nó bật khóc, nó khóc vì lần đầu tiên anh cố tình chạy trốn câu hỏi của nó . Nó khóc vì anh xem nó như một đứa bé con . Nó khóc vì không có câu trả lời , nó khóc và chỉ có khóc thôi .


Anh luống cuống gãi đầu, hình như anh chưa bao giờ thấy nó bật khóc ngon lành đến như vậy . Thật nhẹ nhàng anh đến ôm nó và lòng và thì thầm " Nhỏ đừng khóc nữa, đau lòng anh . Khi nào nhỏ vào Đại học anh sẽ nói nhỏ nghe hạnh phúc là gì " 
Nó nhất định không chịu, cái tính bướng bỉnh của nó anh đã biết từ lâu rồi, nhwung anh không ngờ lần này nó dai đến vậy . Ôi cô bé cảu anh hôm nay bỗng trở thành người lớn rồi ư hay sao mà bỗng dưng lại đi tìm câu hỏi về hạnh phúc . Bất chợt nó đọc khẽ câu thơ vữa nghĩ ra được từ mạch nguồn cảm xúc:

" Hạnh phúc là gỉ ? với em đơn sơ quá 
Hay chỉ là mắt mưa nhỏ xuống giữa trời khuya ?"

Anh cầm nhẹ bàn tay nhìn sâu vào mắt nó và nói : " Hạnh phúc nó giản dị như một hạt cát . Hãy biết nâng niu và giừ gìn để hạnh phúc được bền lâu. Hãy chăm học vào đi em, nhất định khi em vào Đại học anh sẽ nói em nghe niềm hạnh phúc của mình "


......Nó chuyển đi, anh và nó xa nhau , nhưng lời hứa của anh hôm nào nó vẫn giữ nguyên trong lòng. Nó vẫn mong được một ngày gặp lại anh và nghe anh nói về hạnh phúc .


......Bây giờ thì nó đã vào Đại học nhưng anh thì không còn trên cõi đời này nữa. Anh đã mãi mãi ra đi và vĩnh viễn lìa xa cõi đời này. Nó sẽ chẳng bao giờ còn được gặp lại anh nữa, sẽ chẳng bao giờ được nghe anh nói về hạnh phúc ... Trên tay nó run run khi đoc mảnh giấy anh viết cho nó trước khi trở về cát bụi , nước mắt nó lăn dài trên má .


" Cô bé ơi, khi em đọc được những dòng chữ này thì anh đã không còn trên cõi đời này nữa. Hãy hứa với anh là em sẽ không khóc nhé, anh không muốn bé buồn đâu .Cảm ơn bé đã đến trong cuộc sống của anh, cảm ơn em cô bé bướng bỉnh ạ . Cảm ơn em vì đã cho anh từng nụ cười và những phút giây hạnh phúc. Cảm ơn em nhiều lắm bé à . 
Anh phải thú nhận rằng anh đã yêu em, bé ạ. Nhưng anh không muốn làm hoen ố và vẫn đục tâm hồn trong trắng của em. Hãy hứa với anh là em sẽ sống vui và hạnh phúc nhé. Mai sau khi lớn lên, em sẽ là một người vợ và một người mẹ và anh tin răng chồng em, các con em sẽ nói với em rằng hạnh phúc lớn nhất của họ là có em . 
Hạnh phúc nằm trong lòng bàn tay mỗi con người, là sự góp nhặt của từng giây phút sống bé à . 
Anh yêu em !
 misshanhlawyer 

20 thg 1, 2010

Lời Xin Lỗi Thứ Một Trăm

Lời Xin Lỗi Thứ Một Trăm

Trình bày: Shelly - AT

Đó là ngày đầu tiên của năm học lớp 10, chúng tôi chỉ có một bài kiểm tra nên về rất sớm, và tôi gọi điện thoại cho cậu ấy:

- Cậu đến đón mình được chứ?
- Được, đợi mình 5'  
- Nhanh lên đấy nhé?
3 giờ chiều tôi đợi mãi, ...5'..10'...15'... cuối cùng cậu ấy cũng tới.
- Cậu làm gì mà lâu thế, sao không ăn, không ngủ rồi tắm luôn đi
- Mình xem một chương trình tivi
- Cái gì? tivi? tôi leo lên xe cậu ta và không nói gì, suốt đoạn đường về nhà.

Và đó là lần đầu tiên cậu ấy xin lỗi tôi, nhưng tôi có cảm giác lời xin lỗi ấy không xuất phát từ trái tim, chỉ là lời nói cho qua thôi.
.... Tôi khóc òa lên khi cậu ấy xin lỗi lần thứ 59, rồi lần thứ 60, cậu ấy nắm tay tôi và xin lỗi, tôi có cảm giác cậu ấy có chuyện gì đó nhưng không nói với tôi.

Và tiếp tục, "mình xin lỗi" cho đến khi tôi không thể nghe thêm lời nào... tôi đập máy và hét vào điện thoại, đó là lời xin lỗi thứ 99. Từ đó tôi và cậu ấy không gặp nhau nữa, nhiều khi nghe thấy điện thoại nhưng tôi không thấy đầu dây bên kia trả lời, tôi biết là cậu ấy đã gọi nhưng tôi vẫn không thèm để ý đến.

Đến một hôm khi không thể chịu thêm được tình trạng này, tôi đã đến trường cậu ấy, tôi ngó vào lớp nhưng không gặp cậu ấy, bạn cùng lớp nói là cậu ta đã vào bệnh viện. Tôi chạy nhanh nhất có thể để vào bệnh viện.

Chuyện gì vậy? sao không gọi điện thoại cho mình, tôi vừa ngồi xuống bên cạnh cậu ấy và òa khóc, tôi khóc lạc cả giọng.

Cậu ấy lấy hết sức lực có thể và nói "mình xin lỗi" và cuối cùng cậu ấy nhắm mắt lại.

Tôi la toáng lên "đừng có mà xin lỗi, cậu mở mắt ra đi..." Tôi nắm chặt lấy tay áo cậu ấy và kéo. "Tại sao cậu lại xin lỗi, tại sao cậu không giải thích??? đừng có xin lỗi... cậu mà không mở mắt là tôi sẽ không bao giờ tha lỗi cho cậu đâu... không bao giờ.

source: internet