13 thg 11, 2007

V day buồn thiu



Lyric :
Mỗi khi phố kia hiu hắt mưa rơi
Nàng vội vàng bật dù che đi phút giây ấm êm ...
Mà nàng hay nói yêu tiếng mưa
Cửa sổ nhà nàng đóng ngay..
Cớ sao...
Mà nàng hay nói yêu gió thu
Sợ rằng ngày kia em nói yêu
Yêu anh sẽ tránh anh nhiều
Đôi ta chung bước phố hoa ngập mưa
Đọng lại lần đó chứa chan lời hứa
Không sao ngăn được tình yêu vây quanh
Em như cơn gió lướt qua đời anh
Và rồi từ đó cứ như truyện tranh
Đến phút cuối em vẫn ko ngừng tránh
Dẫu trong tâm trí em yêu mình anh


Mỗi khi gió lay lớt phớt qua đây
Vì vậy nhiều khi bên em
Anh mong em nhớ phút giây ngày xưa

Hoa hồng vàng..


Tối nay lạnh cơn đau lại ùa về ..hắn lóng ngóng cuối xuống nhìn cái Messenger... friend list màu xám .... không còn ai chơi với hắn nữa .
Tiếng gõ key quen thuộc trên cái bàn phím cũ giờ cũng không còn .





-Trong room.... cái nick nhìn tinh nghịch đến lạ , yahoo nhe răng cười với hắn..à! còn có người cười với mình nè..

*Mèo đố Cún nếu không biết thì thua một chầu ...kem chocolate nha?
*ok..
*Nghe nè ....( hì ! đúng là mèo....meo hok có chủ từ) hoho !
*Biết ý nghĩa loài hoa hồng vàng hok?
*Là gì ?....
...Hắn cuối xuống mím môi ,cơn đau đỗ về phía trước ...
*Tui thua rồi đó ...
*Sao ?... Cún mau thua vậy?
*Ừ thì thua mới được chở Mèo đi ăn kem ngồi sau xe Piagio thắng một cái lộn...mèo nha ?
*Hứ ..đưa đầu đây .
*Chi zạ?
*Cốc giờ ..
*không ăn thua đâu Cún có nón BH à nha..
*Nhưng.. Cún thua chưa ?
*Thua rồi mà ...
(Mèo đâu biết Cún có nhà kính trồng hoa mà Cún cũng thích màu vàng ...)

“Thần Zeus vì quá yêu con nên không nỡ nhìn thân xác nàng Elisa tan biến thành tro bụi....

- Ta sẽ cho con hóa thân thành hoa hồng, vì chỉ có hoa hồng mới sánh được với sự cao quý của con và chỉ có gai của hoa hồng mới bảo vệ con khỏi những tổn thương. Màu sắc của con sẽ không phải là đỏ tươi thắm thiết, không phải hồng phấn dịu dàng mà là màu vàng mãnh liệt cháy lòng. Để cho kẻ phản bội con mỗi khi nhìn thấy hoa hồng vàng là day dứt, hối hận, và những chiếc gai của con sẽ khiến cho hắn phải đau đớn như con đã từng đau đớn vì hắn…”......

-Chuyện buồn thế mà mà mang tên Mèo sao ? Hắn mĩm cười như ngô nghê .. Cún thua rồi.., thiệt mà... chịu thua nha ..??


-Một ngày tình yêu lại gõ cửa
của ngôi nhà có hoa hồng vàng nở
đã nhiều tháng năm người con gái cười nghi ngại chờ đợi.
Nào phải đâu hoa hồng vàng có lỗi
Nào phải đâu tình yêu làm trái tim con người đau nhói
Nào phải đâu những thiên thần bỏ mặc ngày người con gái tuyệt vọng trong mệt mỏi
Nào phải đâu cuộc đời
Nào phải đâu gian dối...
Nào phải đâu tất cả những điều đó ngày người con gái biết yêu trở lại!

(source net)


* Nói nghe nè ...
*Nghe

*Ngủ nha ?
*Ừ ..
*Chúc ngủ ngon Cún..
*Nice dreams ....Mèo tinh nghịch..
*U too .. uh !


Với tay lấy hộp thuốc giảm đau hắn làm rơi lọ hoa ..Trong đêm tiếng thủy tinh rơi vỡ vụn...
Cành hoa hồng vàng nằm lặng lẽ giũa những mảnh vỡ như những ngôi sao lấp lánh.
Hắn cuối xuống nhặt vội cành hoa cho vào ly nước....
Ở đây nha ... đừng héo úa vì buồn .. xin lỗi đó..

Ngoài kia cơn mưa muộn cuối thu rì rào như trút nỗi buồn làm hắn day dứt mãi ....

11 thg 11, 2007

Birthday Sarah


Hôm nay ngày Sinh nhật P , mình lại mỡ cái hộp nhỏ năm ngoái có chiếc nhẫn bạc nhỏ xíu chợt nhớ "Silver_ring.."
Mình muốn gởi cho cô ấy ..bây giờ lại thôi..lạ nhỉ ? nó chất bao kỹ niệm của người xưa , nhìn nó đính mắt mèo nâu tím mình lại muốn cho P nhân ngày sn.. hôm qua gặp P online ..
.. sao em viết blog buồn vậy ...?
Ai là chiếc bánh sinh nhật của em thế ?
" Hơ P khóa blog rồi mà hay nó tự mỡ?"
..Lâu rồi anh mới thấy có entry từ dạo nào nè .."
"Coi blog rồi nói thế hở?"
Lạ nhỉ ? Em con gái bây giờ nói chuyện hay thiếu mất chủ từ ..
"Cho coi blog là may rồi" .
..Sao lại may hả em ? it ra anh cũng cho em thêm 1 cái page view chớ ha ..? Em cộc lốc ..kiêu hãnh sigh out không chào .. " Tiếc " anh tiếc thật, tình cảm anh dành cho em bay mất ..anh không cảmthấy buồn chỉ thấy tiếc như mình vừa đánh mất ... như lời em nói "mất cái mình không có" ...chập chờn lãng đãng .Nhớ ngày nào anh hỏi: Vậy ai sẽ đợi em cuối đường mưa ha em?... Em nói " ma đợi thì có " ...ừ thì ma đợi , còn anh thì không đợi em nữa.. tiếc...người khuất sau ngõ vắng ...


10 thg 11, 2007

Chiều

Chiều xuống phố trời mù sương lạnh căm , lạ lẩm bơ vơ giũa dòng người nơi xa mà anh chợt thấy mình trống vắng cô đơn ..Mình sao vậy nhỉ ?? lại nhớ nữa rồi... xuống con dốc mình không muốn bước mà cứ trượt nhanh như chạy ..Chợt nghĩ mình có vội không nữa? sao lại nhớ người? mà chưa chắc người ta nhớ mình ? khoảng cách xa mà ngỡ không gian như gần lại , thời gian dài thêm.. Thôi thì mình là người mà .... anh thua rồi ...nhớ là "phình phường " nhỏ ha ?

"..Anh đã nghĩ là ....sẽ không nhớ ai nữa đâu... mà sao cứ xa lại nhớ ..mà xa thật ...Nếu một ngày nào đó, nhỏ nhận ra anh đã đi đến một nơi rất xa, nơi không có nhỏ, không kỷ niệm, thì ai sẽ nhắc anh trở về , sẽ nhắc anh rằng, anh vẫn còn thương nhỏ biết bao nhiêu..."

Dreams

Anh biết....., em cố tạo cho mình một vẻ bề ngòai cứng rắn, vô cảm, chịu đựng. Nhưng anh biết – trái tim em vẫn mềm yếu, mong manh..."anh thương em biết bao"

"Em vẫn nhớ đến anh", vẫn hy vọng sẽ có ngày gặp anh. Đôi lúc anh biết ,em muốn điện thoại cho anh để được khóc, được tâm sự. Nhưng rồi em lại không dám làm điều ấy bởi em hiểu rằng anh có một cuộc sống lặng lẽ. Em sợ em sẽ phá hỏng thời gian còn lại của anh..Anh mong biết bao được nhìn thấy nhìn thấy trong khóe mắt em những giọt nước long lanh mừng rỡ ngày anh về.......

Anh ôm em trong vòng tay nha? – giấc mơ lại đến..

animated roses


9 thg 11, 2007

Chuông gió

Chiều xuống phố , trời bây giờ sang thu đổi mùa khô khốc se lạnh.. Xuống con dốc , ngang qua quán cà phê quen thuộc tiếng chuông gió khẽ khàng bên tai, thì thầm quen thuộc xa xôi .. Eric ! hơ ? .. gì ? đi đâu lang thang thế ... sao cậu xanh mét thế hả ?..lại ốm à?.. Ừ..ốm chút.. Lại một mùa thu nữa nhỏ ha ? Thời gian thì qua nhanh mà mình thì cuống quit vội vàng , níu kéo Mùa thu xưa , nhà mình nghèo lắm nhặt vội cái lon nhôm , về cắt ra làm lồng đèn trung thu ..
Buổi tối ngõ nhỏ , mình hả hê xách đèn chạy khắp xóm ..Bây giờ thấy người ta bày bán nhiều lồng đèn điện tử... lại nhớ nhỏ đó ....nhớ chút thôi..
Tối mất ngủ ngồi trước hiên im ắng , lại mưa phùn .. lạnh , mặc kệ nó.. mình còn được mấy mùa thu nữa mà sợ .." Ta ngắt đi một cành hoa thạch thảo em nhớ cho mùa thu đã chết rồi ..." nhạc gì mà nghe buồn thiu . Trời gần sáng rồi , đứng dậy ngã chúi ..miệng khô khốc đắng ngắt. Tiếng chuông gió khẽ bên tai...
buồn thật ..

 nk Er


Thức trắng đêm nay nhớ một người
Một người tôi nhớ, một người thôi
Đêm nay, đêm nữa, đêm mai nữa
Tôi nhớ một người không nhớ tôi.(st)

30 thg 10, 2007

nếu có yêu tôi


animated boombox
Nếu có yêu tôi trình bày:Evis Phương



Có tốt với tôi thì tốt với tôi bây giờ
Đừng đợi ngày mai đến lúc tôi xa người
Đừng đợi ngày mai đến khi tôi phải ra đi
Ôi muộn làm sao nói lời tạ ơn

Nếu có bao dung thì hãy bao dung bây giờ
Đừng đợi ngày mai đến lúc tôi xa đời
Đừng đợi ngày mai biết đâu tôi nằm im hơi
Tôi chẳng làm sao tạ lỗi cùng người

Có nhớ thương tôi thì đến với tôi bây giờ
Đừng đợi ngày mai lúc mắt tôi khép lại
Đừng đợi ngày mai có khi tôi đành xuôi tay
Trôi dạt về đâu, chốn nào tựa nương

Nếu có yêu tôi thì hãy yêu tôi bây giờ
Đừng đợi ngày mai đến lúc tôi qua đời
Đừng đợi ngày mai đến khi tôi thành mây khói
Cát bụi làm sao mà biết lụy người

Rộn ràng một nỗi đau
Nghẹn ngào một nỗi vui
Dịu dàng một nỗi đau
Ngậm ngùi một nỗi vui


27 thg 10, 2007

Bồ công anh




Yêu nè.... không iu nè...iu nè... " Em làm gì thế ....?" .." Ứ anh An làm em giật cả mình ..Em đang đếm đài hoa bay Bồ công anh ",
.... Em đếm chi vậy ..?
.....Thì em coi thử anh có thương em không á !
...... Thương chớ sao không ? còn em thì sao ?
Để em xem ... có nè không nè ...có .. hi hi hi hi có á....." Vậy là em có thương anh ..."
...Còn anh có thương em không ?
Nhỏ nắm một nắm đài hoa Bồ công anh rồi thả bay theo gió .. lại đếm... có nè ...không nè ... có nè .."..ahhhhh !! hu hu... Ứ chịu ! "....gì vậy em? ..." anh không thương em "... có mà " Ứ chịu ."... Hay em thả một lúc hai .. đài hoa ...?? " Ứ anh không thương em .".." Mà nè ! sao em tin lạ thế ? anh nhớ là người ta ngắt từng cánh hoa Hồng mà" ..." Ứ ! em không thích thế. hoa Hồng ngắt ra hỏng hết ...còn Bồ công anh mình thả ra theo gió, nó nảy chồi cây non "...."À nhỏ tinh tế thật ."
Thời gian trôi nhanh, bây giờ nhỏ có người khác, trước nhà vẫn còn bụi hoa bồ công anh mọc hoang không ai hái nữa cứ đến thời gian gió thổi hoa bay trắng xóa.... xa dần ..
" Sao hoa mà Bồ công anh không có mùi thơm hả anh ?" " Có chớ thơm mùi cỏ thoang thoảng đó " "...Ứ anh gạt em mùi hoa tóc tiên"...Ừ hoa dại ...không có mùi quyến rũ phải tự bay xa ...

Tối ngồi một mình trước hiên nhà nhớ chuyện cũ , thời gian cứ trôi nhanh ..chuông gió thì thầm ..chuông nhà thờ đổ vang vang trong gió.... người ta bắt đầu cho một ngày mới... " mình lại nhớ chuyện cũ....." sáng rồi sao? vừa đau , vừa lạnh ....
HoangAn Nk

26 thg 10, 2007

Cuối thu

Anh chẳng tin rằng mùa thu đẹp nhất
Không bóng Em, thu vô vị lạ lùng
Nắng có thấy Em nơi miền xa lắc
Gửi giùm Anh một khoảng thu nhớ nhung
(ST)


Đêm nay, cũng lại là một buổi đêm, khi ngồi một mình trong căn phòng nhỏ này, bất giác cảm thấy hơi lạnh ùa vào cửa sổ… Cơn gió của mùa đông… Chút se lạnh của khí trời đang chuyển mùa… Vậy là mùa đông đang đến… Lần này là những cảm nhận rất rõ, mùa đông đang đến thật gần chứ không còn mơ hồ như trước đây…

Thời gian thấm thoát trôi qua, ngoảnh đi ngoảnh lại, đã là cuối thu... Mùa thu rất đẹp. Đẹp nhưng không dễ cảm nhận được. Phải những ai yêu cái khí trời thoang thoảng gió, yêu cái nắng dịu nhẹ của tháng 9 mới có thể cảm nhận rõ mùa thu nơi đây… Mùa thu qua đi, nhường chỗ cho một mùa đông giá lạnh đang đến. Một mùa đông không hẳn là đông ở cái thành phố chỉ có hai mùa mưa nắng này.

Khoảnh khắc cuối thu làm tôi nhớ lại những điều đã qua…

Bên tai là bản nhạc Valses êm dịu, cảm thấy lòng mình chùng xuống… Khẽ chạm tay vào ký ức đã ngủ quên, cảm xúc đang rung lên thành những cung bậc, những cung bậc không rõ ràng nhưng lại chất chứa bao điều chưa kịp nói ra…

Tôi đã quyết định từ bỏ những điều mình yêu thích, những thứ quen thuộc, những thứ đã gắn bó với tôi … Buồn lắm… Nhưng không còn cách nào khác… Không biết đây là lần thứ bao nhiêu tôi buồn như thế này, khi bất chợt nghĩ lại mọi chuyện, nghĩ đến quyết định của mình…khoảng thời gian yên bình và hạnh phúc…

Chợt nhớ quá thời còn là sinh viên, với biết bao kỷ niệm, với những tiếng cười in dấu trên khắp nẻo đường chúng tôi ngang qua… Và cả những giọt nước mắt. Giọt nước mắt khóc cho những dại khờ, khóc cho những nông nổi, khóc cho những yêu dấu… Đôi khi nỗi nhớ làm tôi mềm lòng, muốn quay trở lại từ đầu, muốn được quay về với quá khứ, với những ngày xưa, để có thể níu giữ lại những khoảnh khắc ấy “Chỉ ở đây thôi, mãi ở đây nhé. Và đừng đi đâu cả…”

Rồi một buổi sáng thức giấc, chợt nhận ra rằng hạnh phúc mà ta đang có quá đỗi mong manh… Những gì tôi đã từng quá chắc chắn, quá tin tưởng giờ bỗng trở nên lung lay trước mọi thay đổi của cuộc đời…

Quá khứ làm tôi đau lòng quá… Trong một buổi tối như thế này, vào những ngày gió chuyển mùa như thế này… Có thể quay lại được không, ngày xưa ơi ? Trôi qua là một quãng thời gian dài dằng dặc. Hạnh phúc đã có tưởng chừng chẳng thể mất đi, nhưng rốt cuộc, đã không giữ lại được gì cả, đành nhìn nó trôi qua từng giờ từng khắc, rồi cảm thấy mình bất lực, cảm thấy mình có lỗi thật nhiều…

Giá mà có thể làm được điều gì đó, tôi sẽ làm…
Giá mà có thể quay trở lại nồng nàn và vẹn nguyên như ngày xưa, tôi sẽ quay trở lại…
Giá mà…

source : net

23 thg 10, 2007

Mãi mãi off line


Trời lại mưa, những cơn mưa đầu mùa làm tôi nhớ tới hồi mới gặp anh trên mạng. Thưở đó mùa mưa cũng vừa mới đến, còn tôi thì mới biết truy cập Internet... Những cuộc trò chuyện trên mạng đã làm cho tôi cảm thấy mình gần gũi anh hơn. Mỗi sáng, sau khi tỉnh giấc, công việc đầu tiên tôi làm là kết nối với Internet, đánh thức anh bằng phím Ctrl+G, buzz anh một cái rồi hét toáng: “Dậy thôi, sáng rồi”. Anh cười và trả lời bằng một cú buzz tương tự: ”Dậy rồi”... Thời gian cứ thế trôi qua, lần nào gặp anh offline, tôi cũng buzz anh một cái vào sườn và nói: “Nhìn anh offline ngộ hơn online nhiều”. Dù chuyện gặp nhau online và offline càng ngày càng thường xuyên hơn nhưng tôi vẫn không bỏ thói quen buzz anh mỗi sáng. Mỗi lần thấy tên anh trong danh sách bạn bè đang online, tôi cảm thấy thật dễ chịu. Ba năm sau ngày chúng tôi gặp nhau, anh chuyển công tác về tỉnh. Mỗi sáng, dù không còn thấy tên anh trong danh sách bạn bè đang online, tôi vẫn buzz anh một cái... Mỗi lần, từ tỉnh về offline với tôi, anh đều buzz tôi một cái vào trán: “Em làm tràn cái offline list của anh đó”... Thế rồi có một ngày, người thân của anh báo với tôi rằng không bao giờ anh còn có thể online được nữa, anh đã mãi mãi offline. Tôi nhận tin đó trong bàng hoàng. Tôi bỏ thói quen online mỗi sáng ngay khi vừa tỉnh giấc, để không buzz rồi gọi anh thức nữa, anh đang yên giấc mà... Sáng ấy, đúng vào ngày kỷ niệm chúng tôi biết nhau, tôi online, định buzz anh như một cách tưởng niệm người đã khuất thì bỗng nhiên tên anh trong danh sách bạn bè đang online sáng lên, tim tôi muốn ngừng đập khi thấy anh buzz tôi: “Tuy anh không còn có thể online để trò chuyện với em như trước nữa nhưng anh vẫn muốn nhắc - Dậy đi em”. Kèm cú buzz đó là một thông báo nho nhỏ cho biết đó là dịch vụ tự động nhắn tin theo lịch. Tôi đã khóc, cho anh, cho tôi và cho cả những buổi sáng online gọi nhau thức dậy. source : internet