6 thg 1, 2008

Hoa thạch thảo




J'ai cueilli ce brin de bruyère
L'automne est morte souviens-t'en
Nous ne nous verrons plus sur terre
Odeur du temps brin de bruyère
Et souviens-toi que je t'attends
L'adieu --

Guillaume Apollinaire
Phamduy pho nhac

Ta ngắt đi một cành hoa thạch thảo
Em nhớ cho mùa thu đã chết rồi
Hai chúng ta sẽ không còn gặp nhau nữa
Trên cõi đời này, trên cõi đời này
Ôi ngát huong thời gian mùi thạch thảo
Em nhớ cho rằng : ta vẫn chờ em..

. Ngày anh đi, em đến nhà anh và mang theo một bụi thạch thảo cánh mong manh tim tím. Trồng nó lên cái bồn nhỏ ở hiên nhà, em gọi nó là hoa cúc kim: 
 "coi vậy mà cứng cỏi lắm anh à, chịu nắng, chịu mưa mà hoa lại lâu tàn".
 Anh dặn, em ở nhà nhớ sang chăm sóc nhé, đừng để hoa tàn, bên kia anh sẽ… quên em đấy. Em cười buồn, biết anh đùa sao ánh mắt  bỗng thóang cô đơn? 
Những ngày đầu nơi xứ lạnh trái tim anh luôn ấm áp nhớ màu tím bông cúc kim nhỏ nhoi. Những năm anh  xa, mỗi khi đến nhà trò chuyện với mẹ anh, nhìn bụi cúc kim tươi tắn ngòai hiên nỗi nhớ anh   lại  da diết...



Giấc mơ


Anh biết....., em cố tạo cho mình một vẻ bề ngoài cứng rắn, vô cảm, chịu đựng. Nhưng anh biết – trái tim em vẫn mềm yếu, mong manh...
 *Anh thương em nhiều lắm đó..
 *"Em vẫn nhớ đến anh, vẫn hy vọng sẽ có ngày gặp anh. Đôi lúc anh biết không? , em muốn điện thoại cho anh để được khóc, được tâm sự. Nhưng rồi em lại không dám làm điều ấy bởi em hiểu rằng anh có một cuộc sống lặng lẽ. Em sợ em sẽ phá hỏng thời gian còn lại của anh..
*"Anh mong biết bao được nhìn thấy nhìn thấy trong khóe mắt em những giọt nước long lanh mừng rỡ ngày anh về.......
Anh ôm em trong vòng tay nha? – giấc mơ lại đến..

Chiều



Chiều xuống phố trời mù sương lạnh căm , lạ lẩm bơ vơ giũa dòng người nơi xa mà anh chợt thấy mình trống vắng cô đơn ..Mình sao vậy nhỉ ?? lại nhớ nữa rồi... xuống con dốc mình không muốn bước mà cứ trượt nhanh như chạy ..Chợt nghĩ mình có vội không nữa? sao lại nhớ người? mà chưa chắc người ta nhớ mình ? khoảng cách xa mà ngỡ không gian như gần lại , thời gian dài thêm.. Thôi thì mình là người mà .... anh thua rồi ...nhớ là "phình phường " nhỏ ha ?
"..Anh đã nghĩ là ....sẽ không nhớ ai nữa đâu... mà sao cứ xa lại nhớ ..mà xa thật ...Nếu một ngày nào đó, nhỏ nhận ra anh đã đi đến một nơi rất xa, nơi không có nhỏ, không kỹ niệm, thì ai sẽ nhắc anh trở về , sẽ nhắc anh rằng, anh vẫn còn thương nhỏ biết bao nhiêu..."

Đơn phương




Phạm Đức

Tôi đi tìm em, còn em đi tìm ai
Để đôi khi tiếng thở dài hoà chung
Gần nhau sao chẳng yêu cùng
Đơn phương tôi cứ thuỷ chung một mình
Trái tim tôi vẫn để dành
Cho em,người vốn vô tình với tôi
Còn em lại đi tìm người
Tôi không ghen, chỉ buồn thôi thật buồn
Cái bông hoa nở giữa vườn
Hương thơm nhiều lúc lại thường bay xa
Thôi thì tôi đó em đây
Không yêu nhau nữa dẫu đầy thương yêu
Mong em yêu và được yêu
Đừng như tôi cứ một chiều tương tư

màu tình yêu




Tình yêu có màu gì thế anh?

Em ngỡ rằng tình yêu màu xanh


Màu mây trời ,màu của đại dương

Xanh hy vọng ,tương lai hạnh phúc

Hay tình yêu có màu hoa cúc

Cúc nở vàng trong nắng sáng nay

Màu áo dài cô dâu ngày cưới

Kề bên anh nhận bao lời chúc

Em biết rồi,tình yêu màu trắng

Như tên em ,một đoá hoa Quỳnh

Vừa hé nở đêm nay trăng sáng

Em yêu hoa và rất yêu anh....




source : net


Cuối thu



Anh chẳng tin rằng mùa thu đẹp nhất

Không bóng Em, thu vô vị lạ lùng

Nắng có thấy Em nơi miền xa lắc

Gửi giùm Anh một khoảng thu nhớ nhung
(st)
               

Đêm nay, cũng lại là một buổi đêm, khi ngồi một mình trong căn phòng nhỏ này, bất giác cảm thấy hơi lạnh ùa vào cửa sổ… Cơn gió của mùa đông… Chút se lạnh của khí trời đang chuyển mùa… Vậy là mùa đông đang đến… Lần này là những cảm nhận rất rõ, mùa đông đang đến thật gần chứ không còn mơ hồ như trước đây…
Thời gian thấm thoát trôi qua, ngoảnh đi ngoảnh lại, đã là cuối thu... Mùa thu rất đẹp. Đẹp nhưng không dễ cảm nhận được. Phải những ai yêu cái khí trời thoang thoảng gió, yêu cái nắng dịu nhẹ của tháng 9 mới có thể cảm nhận rõ mùa thu nơi đây… Mùa thu qua đi, nhường chỗ cho một mùa đông giá lạnh đang đến. Một mùa đông không hẳn là đông ở cái thành phố chỉ có hai mùa mưa nắng này.
Khoảnh khắc cuối thu làm tôi nhớ lại những điều đã qua…
Bên tai là bản nhạc êm dịu, cảm thấy lòng mình chùng xuống… Khẽ chạm tay vào ký ức đã ngủ quên, cảm xúc đang rung lên thành những cung bậc, những cung bậc không rõ ràng nhưng lại chất chứa bao điều chưa kịp nói ra…
Tôi đã quyết định từ bỏ những điều mình yêu thích, những thứ quen thuộc, những thứ đã gắn bó với tôi … Buồn lắm… Nhưng không còn cách nào khác… Không biết đây là lần thứ bao nhiêu tôi buồn như thế này, khi bất chợt nghĩ lại mọi chuyện, nghĩ đến quyết định của mình…khoảng thời gian yên bình và hạnh phúc…
Chợt nhớ quá thời còn là sinh viên, với biết bao kỷ niệm, với những tiếng cười in dấu trên khắp nẻo đường chúng tôi ngang qua… Và cả những giọt nước mắt. Giọt nước mắt khóc cho những dại khờ, khóc cho những nông nổi, khóc cho những yêu dấu… Đôi khi nỗi nhớ làm tôi mềm lòng, muốn quay trở lại từ đầu, muốn được quay về với quá khứ, với những ngày xưa, để có thể níu giữ lại những khoảnh khắc ấy “Chỉ ở đây thôi, mãi ở đây nhé. Và đừng đi đâu cả…”
Rồi một buổi sáng thức giấc, chợt nhận ra rằng hạnh phúc mà ta đang có quá đỗi mong manh… Những gì tôi đã từng quá chắc chắn, quá tin tưởng giờ bỗng trở nên lung lay trước mọi thay đổi của cuộc đời…
Quá khứ làm tôi đau lòng quá… Trong một buổi tối như thế này, vào những ngày gió chuyển mùa như thế này… Có thể quay lại được không, ngày xưa ơi ? Trôi qua là một quãng thời gian dài dằng dặc. Hạnh phúc đã có tưởng chừng chẳng thể mất đi, nhưng rốt cuộc, đã không giữ lại được gì cả, đành nhìn nó trôi qua từng giờ từng khắc, rồi cảm thấy mình bất lực, cảm thấy mình có lỗi thật nhiều…
Giá mà có thể làm được điều gì đó, tôi sẽ làm… Giá mà có thể quay trở lại nồng nàn và vẹn nguyên như ngày xưa, tôi sẽ quay trở lại… Giá mà…
source : net

Mưa khóc



Hắn lặng im, im một lúc, rồi gõ phím.
.."Vậy cuối cùng, em không còn thích làm thơ nói về mưa nữa thật à?"
. Bài nhạc yêu thích đã cất nốt nhạc cuối . Kí ức cũng đã khô, vậy còn thích mưa làm gì nữa hả anh? ...
" Em cũng không khóc trong mưa, phải không?"
Hắn lại hỏi tiếp, mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, với tay ngoài song cửa cảm nhận dư vị của những giọt mưa chợt ào đến. ...
Không. em đã nói là em không khóc, em quên rồi mà ....
....Vậy thì mưa khóc thật rồi…mưa khóc..

2 thg 1, 2008

Ngày hôm qua tình ngủ quên

       

   



  • Ca sĩ: Chí Thiện
    Sáng tác: Phúc Trường


    Dù đã có nhiều lần cố quên em
    Nhưng cớ sao vẫn không thể quên
    Dù đã nói mình sẽ không tìm nhau
    Nhưng vì yêu anh không thể quên em.

    Người yêu hỡi đừng cách xa vòng tay
    Yêu thương với anh em vẫn còn đây
    Và hãy nói mình sẽ không rời xa
    Vì tình yêu trong anh vẫn cháy.

    Người ra đi, lệ chia ly còn lại gì hỡi em

    Chỉ còn những tháng năm bên nhau nồng say
    Giờ người đã thay đổi, giờ người đã quên
    Phải chăng là ngày hôm qua.

    Tình ngủ quên trong bao nhiêu xót xa
    Giờ nơi đây còn mỗi riêng mình ta
    Bơ vơ trong căn phòng một mình nhớ em
    Giờ đã xa tầm tay.
  •      
 

30 thg 11, 2007

Ocean deep



Love, cant you see I’m alone
Can’t you give this fool a chance
A little love is all I ask
A little kindness in the night
Please don’t leave me behind
No don’t tell me love is blind
A little love is all I ask
And that is all
Ooh love, I’ve been searching so long
I’ve been searching high and low
A little love is all I ask
A little sadness when you go
Maybe you’ll need a friend
Only please don’t let’s pretend
A little love is all I ask
And that is all

-I-
I wanna spread my wings
But I just can’t fly
Has a string of pearls
The pretty girls go sailing by

-II-
Ocean deep
I’m so afraid to show my feelings
I have sailed a million ceilings
Solitary room

Ocean deep
Will I ever find a lover
Maybe he has found another
And as I cry myself to sleep
I know this love of mine I’ll keep
Ocean deep
Now, cant you here when I call
Can’t you hear the word I say
A little love is all I ask
A little feeling when we touch

Why am I still alone
I’ve got a heart without a home
A little love is all I ask
And that is all

I’m so lonely, lonely, lonely (ocean deep)
On my own in my room
I’m so lonely
(Ocean deep) 
 
I’m so lonely, I’m so lonely….
Tối , cuối năm trời lạnh..
I’m so lonely, I’m so lonely..cô đơn quá đỗi ..Will I ever find a lover..bao giờ hả nhỏ?Love, cant you see I’m alone tình ơi! em biết mà..anh cô đơn...Can’t you give this fool a chance.. em chẵng cho tên ngốc này chút cơ hội nào .... khuya mình nghe thật lãng đãng chập chờn ...

27 thg 11, 2007

Tự xóa




Tự xóa
 Là nước một dòng sông lớn.
Em cần chi giọt sương anh.
Là cỏ mùa thu xanh rợn.
Cần chi lá úa xa cành .

Vẫn biết em về trước hẹn
Lòng anh chưa kịp mùa xuân
Hạnh phúc nào như cánh én
Qua chiều gọi chút bâng khuâng

Thôi em,vầng trăng một nửa
Người yêu hay cũng lưng chừng
Một vết thương lòng gõ của
Bốn mùa mưa nắng rưng rưng

Thôi em buồn vui tự xoá
Người yêu thấp thoáng bên đời
Như có mà không gì cả
Tháng ngày sấp ngửa cuộc đời

Nếu biết em là ngọn cỏ
Tiếc gì anh chẳng là gió sương
Chỉ sợ mùa thu qua ngõ
Heo may xô dạt lá vườn...


Nguyễn Quang Hưng.