Trời lại mưa, những cơn mưa đầu mùa làm tôi nhớ tới hồi mới gặp anh trên mạng. Thưở đó mùa mưa cũng vừa mới đến, còn tôi thì mới biết truy cập Internet... Những cuộc trò chuyện trên mạng đã làm cho tôi cảm thấy mình gần gũi anh hơn. Mỗi sáng, sau khi tỉnh giấc, công việc đầu tiên tôi làm là kết nối với Internet, đánh thức anh bằng phím Ctrl+G, buzz anh một cái rồi hét toáng: “Dậy thôi, sáng rồi”. Anh cười và trả lời bằng một cú buzz tương tự: ”Dậy rồi”... Thời gian cứ thế trôi qua, lần nào gặp anh offline, tôi cũng buzz anh một cái vào sườn và nói: “Nhìn anh offline ngộ hơn online nhiều”. Dù chuyện gặp nhau online và offline càng ngày càng thường xuyên hơn nhưng tôi vẫn không bỏ thói quen buzz anh mỗi sáng. Mỗi lần thấy tên anh trong danh sách bạn bè đang online, tôi cảm thấy thật dễ chịu. Ba năm sau ngày chúng tôi gặp nhau, anh chuyển công tác về tỉnh. Mỗi sáng, dù không còn thấy tên anh trong danh sách bạn bè đang online, tôi vẫn buzz anh một cái... Mỗi lần, từ tỉnh về offline với tôi, anh đều buzz tôi một cái vào trán: “Em làm tràn cái offline list của anh đó”... Thế rồi có một ngày, người thân của anh báo với tôi rằng không bao giờ anh còn có thể online được nữa, anh đã mãi mãi offline. Tôi nhận tin đó trong bàng hoàng. Tôi bỏ thói quen online mỗi sáng ngay khi vừa tỉnh giấc, để không buzz rồi gọi anh thức nữa, anh đang yên giấc mà... Sáng ấy, đúng vào ngày kỷ niệm chúng tôi biết nhau, tôi online, định buzz anh như một cách tưởng niệm người đã khuất thì bỗng nhiên tên anh trong danh sách bạn bè đang online sáng lên, tim tôi muốn ngừng đập khi thấy anh buzz tôi: “Tuy anh không còn có thể online để trò chuyện với em như trước nữa nhưng anh vẫn muốn nhắc - Dậy đi em”. Kèm cú buzz đó là một thông báo nho nhỏ cho biết đó là dịch vụ tự động nhắn tin theo lịch. Tôi đã khóc, cho anh, cho tôi và cho cả những buổi sáng online gọi nhau thức dậy. source : internet
23 thg 10, 2007
Mãi mãi off line
Trời lại mưa, những cơn mưa đầu mùa làm tôi nhớ tới hồi mới gặp anh trên mạng. Thưở đó mùa mưa cũng vừa mới đến, còn tôi thì mới biết truy cập Internet... Những cuộc trò chuyện trên mạng đã làm cho tôi cảm thấy mình gần gũi anh hơn. Mỗi sáng, sau khi tỉnh giấc, công việc đầu tiên tôi làm là kết nối với Internet, đánh thức anh bằng phím Ctrl+G, buzz anh một cái rồi hét toáng: “Dậy thôi, sáng rồi”. Anh cười và trả lời bằng một cú buzz tương tự: ”Dậy rồi”... Thời gian cứ thế trôi qua, lần nào gặp anh offline, tôi cũng buzz anh một cái vào sườn và nói: “Nhìn anh offline ngộ hơn online nhiều”. Dù chuyện gặp nhau online và offline càng ngày càng thường xuyên hơn nhưng tôi vẫn không bỏ thói quen buzz anh mỗi sáng. Mỗi lần thấy tên anh trong danh sách bạn bè đang online, tôi cảm thấy thật dễ chịu. Ba năm sau ngày chúng tôi gặp nhau, anh chuyển công tác về tỉnh. Mỗi sáng, dù không còn thấy tên anh trong danh sách bạn bè đang online, tôi vẫn buzz anh một cái... Mỗi lần, từ tỉnh về offline với tôi, anh đều buzz tôi một cái vào trán: “Em làm tràn cái offline list của anh đó”... Thế rồi có một ngày, người thân của anh báo với tôi rằng không bao giờ anh còn có thể online được nữa, anh đã mãi mãi offline. Tôi nhận tin đó trong bàng hoàng. Tôi bỏ thói quen online mỗi sáng ngay khi vừa tỉnh giấc, để không buzz rồi gọi anh thức nữa, anh đang yên giấc mà... Sáng ấy, đúng vào ngày kỷ niệm chúng tôi biết nhau, tôi online, định buzz anh như một cách tưởng niệm người đã khuất thì bỗng nhiên tên anh trong danh sách bạn bè đang online sáng lên, tim tôi muốn ngừng đập khi thấy anh buzz tôi: “Tuy anh không còn có thể online để trò chuyện với em như trước nữa nhưng anh vẫn muốn nhắc - Dậy đi em”. Kèm cú buzz đó là một thông báo nho nhỏ cho biết đó là dịch vụ tự động nhắn tin theo lịch. Tôi đã khóc, cho anh, cho tôi và cho cả những buổi sáng online gọi nhau thức dậy. source : internet
22 thg 10, 2007
Mưa
Mưa
Anh biết không mưa lại về nữa đấy
![]()
Phố đông người em vẫn thấy bơ vơ
Ngồi đếm mưa, em đếm nỗi trông chờ
Ở nơi ấy chắc anh giờ đang ngủSài Gòn buồn những đêm trời mưa lũ
Chỉ mình em trên lối cũ đi về
Gió cuốn mưa làm lay động hàng me
Anh cứ ngủ, đừng lo gì anh nhé !Bao mùa mưa em của anh vẫn thế
Anh chớ buồn thân phận kẻ tha hương
Em biết anh cũng mang sợi tơ vương
Cũng cô độc đi trên đường mưa vắngNghĩ đến nhau để quên từng giọt đắng
Thời gian trôi làm bạc trắng đầu xanh
Chỉ còn mưa và em vẫn chờ anh
Chắc bên ấy anh bây giờ cũng lạnh ...
thơ : Ng Tang Binh
20 thg 10, 2007
Em về tinh khôi
Bờ vai ơi đừng quá nghiêng nghiêng
Đánh rơi buổi chiều thơm ngát
Làn môi ơi đừng quá run run
Lỡ tia nắng hồng tan mất
Xin âu lo không về qua đây
Xin yêu thương dâng thành mê say
Xin cho ta nhìn ngắm lung linh
Từ đáy đôi mắt…rất trong
Dừng lại một chút, và thử đắm mình trong giai điệu bảng lảng sương khói lãng mạn, trinh nguyên của Em về tinh khôi cũng đủ để sự nồng nhiệt, dịu dàng và tinh tế của trái tim thức dậy. Những câu hát nhẹ nhàng, lắng sâu đó, dường như cũng mang chút gì đó cho riêng ta?
“Bờ vai ơi đừng quá nghiêng nghiêng đánh rơi buổi chiều thơm ngát…”- Có phải lời thì thầm thật khẽ vang lên đâu đây? Thật khẽ thôi, đủ để ta thấy chênh vênh nét chiều nơi bờ vai gầy, đủ để trái tim rưng rưng mong manh về tia nắng mảnh mai đậu trong đôi mắt yêu thương nâng niu đâu đó thoáng chạm làn môi mềm. Chỉ thoáng chạm thôi, để bình yên cho một bờ vai, để bầu xúc cảm trong veo ấy không tan ra như sương khói mong manh, để mê say bay cao bất tận…
Ướp trong vùng đêm mái tóc
Nụ thanh xuân còn ấp e nơi
Nét xinh áo lụa thơ ngây
Những người con gái trong các sáng tác của Quốc Bảo luôn mang một vẻ đẹp thánh thiện, thoát tục, như gần mà lại như xa. “Cánh sen”, “nụ thanh xuân”, vừa gợi “sắc” vừa gợi “hương” quyến rũ của một giai nhân từ cõi thiên thai. Chất mộng lung linh toả ra từ ca từ đưa ta phiêu du tới thánh địa thiêng liêng của tình yêu lãng mạn, sáng trong.
Ca khúc Quốc Bảo luôn quyến rũ bởi ca từ trong vắt mà tình tứ như thế. Ta nhớ tới thoáng ngất ngây của kẻ si tình trong Bài tình cho giai nhân: “Em ơi mỗi chiều cuộc đời mỗi xiêu/ Nhưng em mỹ miều lòng ta cứ yêu/ Này ta dệt chiếu chờ em yêu kiều…”
Xin trăm năm em về tinh khôi
Đôi tay ta dang rộng hân hoan
Xin cho ta một khắc reo ca
Vui cùng em…
Dường như mỗi cử động trong bài hát này chỉ là “chạm khẽ” bởi một lòng sợ hãi mơ hồ. Tình yêu mong manh như giọt sương sớm đậu trên cỏ biếc, biết đâu sẽ tan biến rất nhanh trong nắng gió hanh hao
Vì biết đâu cánh mây trắng yêu em gọi mời
Biết đâu gió tha thiết mang em về trời
Biết đâu bỗng em thấy tim ta chật chội
Và em tan đi cùng ánh sương
Biết đâu sớm mai nắng em phơi cuộc tình
Biết đâu sớm mai gió tan cơn mộng lành
Em về tinh khôi đấy... Khúc hát cho bầu trời xanh thẳm ngan ngát gió hương, cho đồng nội mênh mang màu hoa trắng thanh khiết, và cho những vạt áo lụa còn thơm…
Giai điệu bài hát bỗng trở nên gấp gáp hơn, tha thiết hơn. Những nỗi niềm lắng sâu bừng lên mãnh liệt cùng điệp từ “Biết đâu”. Những ẩn dụ trong từng câu hát tinh tế đến xao xuyến. Chúng tựa hồ một sợi lông vũ trắng muốt bay nhẹ nhẹ trong gió, hay giống như một tia nắng mảnh mai. Hình ảnh “con sông thương cạn kiệt” chợt vắt qua trái tim ta nỗi cô đơn chênh vênh
Biết đâu bỗng em thấy sông thương cạn kiệt
Biết đâu bỗng mưa nắng gieo tin buồn phiền
Và em sẽ cất cánh tung trời… hoá thân… sớm mai
Và em sẽ cất cánh phương nào…thênh thang…mây khói…
Tình yêu, có lẽ cũng giống như một dòng sông, bên lở bên bồi, khi đầy khi vơi, khi bình lặng lúc dữ dội? Ngày nào đó, ai biết được rằng sông sẽ cạn dòng yêu thương? Thế nên, mong em, trong khoảnh khắc này, cứ “về tinh khôi”- mang cho ta một chút hân hoan, một chút âu lo lắng đọng thành bản tình ca lãng mạn khiến trái tim miên man.
Biết đâu biết đâu đấy xin em lòng thành
Và xin cất lấy trái tim này…nhớ nhung…phút giây…
18 thg 10, 2007
Tình khúc buồn
trình bày :NgọcLan
Em như một ngày mộng mà ta hằng ngại ngùng,
Sẽ ru ta nghìn nhớ một ngày thoáng mây đưa.
Chuyện tình đã như mơ...
Em như giọt rượu nồng dìu ta vào cuộc mộng.
Em như vạt lụa đào quyện ta lời thì thào,
Sẽ qua đi ngày tháng tình rồi cũng xa xưa, buồn...
Cuộc tình ngỡ đã xa xưa, đã xanh xao từ thuở nào.
Chợt người đến với tim ta xóa tan đi một mảnh đời.
Cuộc tình quý giá mong manh
Có chơi vơi ngược dòng đời,
Nghìn trùng dòng sông có vui.
Ôi! sao người miệt mài ngày vui nào còn dài.
Ta ưu phiền từng ngày vội chôn cuộc tình gầy,
Chết đi bao lời nói
Rừng nào có sa mưa tình nào sẽ như thơ.
Sao chưa gặp một lần mà nghe tình thật gần.
Xin cho được một lần gọi tên người thì thầm,
Có qua đi ngày tháng trả lại thoáng mây bay buồn...
Cuộc tình ngỡ đã xa xưa, đã xanh xao từ thuở nào.
Chợt người đến với tim ta xóa tan đi một mảnh đời.
Cuộc tình quý giá mong manh
Có chơi vơi ngược dòng đời,
Nghìn trùng dòng sông có vui.
Ôi! sao người miệt mài ngày vui nào còn dài.
Ta ưu phiền từng ngày vội chôn cuộc tình gầy,
Chết đi bao lời nói
Rừng nào có sa mưa tình nào sẽ như thơ.
Sao chưa gặp một lần mà nghe tình thật gần.
Xin cho được một lần gọi tên người thì thầm
Có qua đi ngày tháng, trả lại thoáng mây bay buồn...
Ngọc Lan
Beach Boulevard
Nhưng đừng vội rời con đường Beach, bạn à! Vì sau những ngày mưa gió, Cali hôm nay rực rỡ nắng vàng. Bạn hãy cùng tôi đi thăm chốn cũ. Ở đó, vẫn phảng phất một đôi mắt buồn, một giọng hát quấn quýt vấn vương.
Cách biển khoảng 15 phút, góc Beach và Talbert là Good Shepherd Cemetery. Bạn sẽ gặp lại nụ cười dịu dàng muôn thủa của Ngọc Lan từ phần mộ xanh cỏ. Bốn năm về trước, hình hài cô đã được đặt xuống lòng đất với lời cầu nguyện cho cô được ngủ giấc ngàn thu. Cô cháu nhỏ đã hoảng hốt : “Lấp đất lại thì làm sao cô Lan thở được?” Bạn chắc cũng như tôi; tìm những giải thích ổn thỏa và hợp lý nhất cho an lòng người còn sống.
Đối diện với nghĩa trang là Dilday Brothers Mortuary, nơi những người yêu cô đến gặp cô lần cuối bốn năm về trước. Ngày đó mưa sướt mướt khóc than. Căn nhà quàn nhỏ không đủ chỗ, nhiều người đã phải chờ bên ngoài trời mưa. Tình cảnh bối rối đau buồn lắm. Bốn năm qua rồi mà người điều hành Dilday Brothers còn nhớ và nhắc lại chuyện cũ như mới hôm qua. Cách đó vài bước là nơi làm hoa đặt trên áo quan cho Ngọc Lan. Cô chủ tiệm hoa vẫn bé bỏng xinh xắn như ngày nào. Cô vừa lấy chồng vài tháng trước. Chuyện kể họ quen nhau vì hàng tuần chàng đến tiệm cô mua hoa mang qua bên kia đường cho Ngọc Lan.
Gần góc xa lộ 405, có một ngôi làng nhỏ yên tĩnh,một European village. Nơi đây, Ngọc Lan đã đến rất nhiều lần. Khởi đầu vào những năm cuối của thập niên 80, khi cô quay bài “Khi có chàng” Chắc bạn đã thấy cái cột điện thoại màu đỏ ở góc phố.
Cánh cửa vẫn khép hờ hững, tưởng chừng như trong khoảnh khắc, cô sẽ đẩy ra và lao vào vòng tay Hoàng Trọng Thụy. Những cửa tiệm bày bán quần áo, nữ trang. Những con đường gạch đỏ
… Mười mấy năm qua không chút thay đổi. Và quyện giữa những xôn xao của cây lá là tiếng cười, tiếng hát của cô. Dù xa hay gần, mơ hồ hay rõ rệt, vẫn là những âm thanh của một thời hạnh phúc. Vậy mà chỉ qua một lối rẽ, một con đường khác, là một trời đổi thay. Băng ghế gỗ màu xanh cô ngồi với HoàngTrọngThụy khi quay bài “Luân vũ ngày mưa”
… Bạn còn nhớ vẻ mặt của Ngọc Lan trong bài hát? Chiếc ghế bây giờ cũng xanh xao một nỗi đau cam chịu, như cô ngày ấy.
Ít ra cũng phải bảy năm qua rồi, từ lần cuối Ngọc Lan đến đây bằng hình hài của người trần thế. Nhưng bạn có như tôi, nghĩ rằng có những ngày biển xanh nắng vàng như hôm nay, cô rời giấc mộng thiên thu để trở về đây dù bằng một hình thức nào đó? Vì mỗi con đường tôi đi qua, từng lát gạch tôi dẫm lên. Những khung cửa, bức tường, bồn hoa nước phun … cho đến băng ghế ở ngã ba đường đều tràn ngập sự hiện diện của cô.
Tôi biết bạn phải lên đường vì đã quá trưa. Nhưng tôi muốn ngồi lại chiếc băng ghế cô đãtừng ngồi một lát nữa.
Tôi nhớ đến phim “The Shawshank redemption” Có người đàn ông được trả tự do sau mấy chục năm ngồi tù, sống trong căn nhà mà bao nhiêu người trước đó đã sống và đã ra đi. Ông khắc tên mình vào cây xà nhà, nhắc những người đến sau rằng ông đã từng ở đây rồi thắt cổ tự tử vì tuyệt vọng. Tôi muốn bắt chước ghi xuống hàng chữ “Ngoc Lan was here” Nhung tôi không mang tâm trạng như nhân vật trong phim. Ngọc Lan đã từng đến đây, biết đâu cô vẫn và sẽ tiếp tục đến. Những hàng cây đã chẳng reo vui nhảy múa khi nhắc về cô như một người quen thân đó sao?
Bạn sẽ làm gì năm sau vào ngày này? Toi chắc chắn sẽ trở lại đây. Với con đường Beach. Bạn có muốn cùng tôi trở lại vùng kỷ niệm?
Source : iloveNgocLan.com
16 thg 10, 2007
Bức họa
Truyện ngắn thật cảm động
làm An chợt nhớ Hà nội một chút thoáng xưa ..
Khách hỏi về tác giả, về giá bán bức họa. Ông ta như thoáng buồn khi nghe nói bức chân dung không bán. Khách lại tần ngần ngắm tranh. "ừ, đúng là mình đã gặp ông ta ở đâu? Đôi mắt, cái nhìn...?"- hoạ sĩ nghĩ. Lúc sau vẻ cương quyết, khách lại đề nghị mua bức chân dung, tuỳ họa sĩ định giá. Qua những câu lộn xộn, thiếu mạch lạc, và xen vào những câu tiếng Pháp, hoạ sĩ biết ông ta gốc Việt, tha hương hơn năm chục năm rồi, đây là lần đầu tiên về thăm quê hương bản quán. Nghe họa sĩ nói bức họạ gắn với một kỷ niệm, nên không bán, ông khách rất thất vọng. Thời gian trôi đi vẫn thấy khách lặng lẽ ngắm tranh, mắt ông ta còn như nhoà lệ. Hoạ sĩ chợt nhận ra, đôi mắt, cái nhìn của khách giống cụ già trong tranh đến kì lạ. Một lần nữa ông Việt kiều bước về phía hoạ sĩ. Lần này ông ta đặt câu hỏi về người mẫu- chắc bà cụ có uẩn khúc hay hoàn cảnh éo le chăng? Cụ hiện ở đâu? Tại sao hoạ sĩ để vết sẫm trên trán, cần thiết phải tạo mảng màu ấy không? Sao bàn tay cụ già trong tranh nắm gậy vẻ không tự nhiên? Nghe khách hỏi hoạ sĩ ngạc nhiên- ông khách quả có cái nhìn tinh tế, am hiểu hội hoạ. Bức vẽ gần như nguyên mẫu, trên trán, dưới chân tóc bà cụ người mẫu có bớt đậm, ngón tay trỏ của cụ bị tật. Nghe họa sĩ giải thích, thần sắc khách như khác lạ, ông ta hấp tấp hỏi, hỏi nhiều lắm. Hoạ sĩ nhớ: "Bà lão nói tên làng, một cái tên nôm chỉ còn trong trí nhớ người già, tên gì nhỉ...? à đúng rồi... làng Đún..."- Làng Đún... làng tôi đấy! (ông khách nắm tay hoạ sĩ lắc lắc). Tôi về Việt Nam tìm mẹ.
Hoạ sĩ bàng hoàng. Sự trùng hợp hay ngẫu nhiên chăng? Số phận run rủi? Đúng! Đôi mắt bà cụ, đôi mắt ông ta giống nhau đến kì lạ. -"Cụ hiện không nơi nương tựa. Đêm đêm ngủ ở một chân cầu nào đó trong thành phố..." Nghe kể, nước mắt khách chảy dài trên má. Hơn 50 năm trước họ xa nhau. Hoàn cảnh túng đói người mẹ để lại đứa con còn đỏ hỏn, đi Hải Phòng làm vú nuôi, lấy tiền nuôi con và gia đình. Hơn năm sau bỗng người làng đồn, bà đã chết, đồn bà làm lẽ ông chủ buôn nước mắm bà làm vú nuôi ở nhà ông ta. Chuyện đồn về làng đến sợ. Chẳng ai rõ ra sao, nhưng chuyện lâu rồi, bà không có tin về làng là sự thật. Người chồng và đứa con cũng rời làng. Số phận xô đẩy đến mức họ trôi dạt đến tận xứ người, một đồn điền giữa hòn đảo nơi đại dương mênh mông, quê hương là phía mặt trời lặn. Trước lúc nhắm mắt nơi đất khách, ông bố trăng trối cho con:Về quê hương tìm mẹ. Người con chính là vị khách ngoại quốc. Bao công sức ông mới tìm ra làng Đún. Giờ chẳng ai gọi tên ấy nữa. Làng khác xưa rồi, không như lời bố ông trăng trối. Dân làng ít người biết chuyện gia đình ông hồi đó. Sau này bà mẹ có trở lại. Cái đận đói bốn lăm chết vãn làng, lại bước vào cuộc chiến tranh, mỗi người ly tán một phương, biết sao số phận của nhau! Không chồng, không con, không cả họ hàng gần gũi, bà chẳng quay về làng lần nào nữa.
Ông khách ngoại quốc lang thang khắp thành phố, đêm đêm tới các chân cầu mái hiên tìm mẹ. Thỉnh thoảng ông lại quay về phòng tranh, thẫn thờ nhìn bức họa. Trước bức chân dung khách lầm rầm như là tâm sự. Nhìn vào mắt khách họa sĩ biết, đứa con lạc mẹ kia, dù khó khăn đến đâu cũng sẽ tìm thấy mẹ. Xúc động, hoạ sĩ tặng bức chân dung cho khách. Đời nghệ sĩ của mình, nhiều lần tặng tranh, bán tranh, đây là lần trao tranh cho người ông thấy thanh thản nhất. Phần đời của ông có người giữ gìn, trân trọng.
- Kìa bức tranh đâu rồi? Gã lái tranh sững sờ khi không trông thấy bức họa.
- Bố nói vô giá, không bán. Chắc có kẻ trả hơn con. Bố đá bao nhiêu? Năm hay bảy vé?
- Tôi tặng. - Tặng?... Con không nghe nhầm chứ(?) Bố già lẩm cẩm rồi. Vài chục vé đấy. - Vài chục vé thôi à?
Ông họa sĩ cười. Ngày ngày vẫn thấy họa sĩ trầm ngâm ngắm cảnh hồ, nhìn dòng đời qua lại. Trong mắt ông thấy cả sự hy vọng, đợi chờ. ý tưởng bức họa mới đang hình thành trong ông: một sáng, cảnh hồ yên tĩnh, rặng cây ven hồ đổi màu xanh biếc, những tia nắng ban mai chiếu rọi, cụ già tóc trắng bạc, người con trai dìu mẹ bước, nét mặt ông ta rạng rỡ. Họa sĩ chợt nghĩ, ai là người được nhận?
14 thg 10, 2007
Anh nè
Em thích mưa lắm đấy. Em thích mỗi khi mưa được lang thang ngoài đường, em để mưa táp vào mặt ướt đẫm, thấy man mát và dễ chịu. Nhưng em vẫn thích hơn nếu anh đi cùng em mỗi lần mưa như thế. Em sẽ ngồi sau nhí nhố nói cười đọc thơ về mưa trong khi anh thì nhăn nhó vì mưa to quá. Mình sẽ dừng xe ở đâu đó để trú mưa anh nhé, chờ ngớt mưa lại đi tiếp, . Em ước được cùng anh đi tiếp con đường mưa...
Này anh, em thích gió lắm đấy. Ngày gió em thích ngồi ở đâu đó thật rộng và hút gió, ngồi nghĩ miên man, để gió cuốn đi những lo toan trong đầu và em lại ước được bay lên. Nhưng em sẽ thích hơn nếu anh rảnh và đưa em đi dọc đường về gió mát .., em sẽ không thấy cô đơn vì anh đang ở rất gần. Và nếu anh bận, em chỉ cần một tin nhắn để biết "anh nhớ em, gió gợi nhắc đến em nhiều như là mưa vậy"...
Này anh, em thích mùa đông lắm đấy. Mùa đông lạnh ơi là lạnh. Trông em xấu xí trong cái áo bông , đội cái mũ len màu trắng và quấn khăn thật dày trông như một con gấu bông. Lạnh thế mà vẫn ra đường nhé, ước một chút gió, ước một chút mưa, kiếm một hàng kem ngồi nhâm nhi và nhớ anh, dù chỉ là nhớ những lời ngọt ngào nhẹ như gió thoảng .. Em sẽ đến đánh thức anh bằng một bàn tay lạnh cóng, em sẽ phá giấc ngủ của anh để anh phải nhớ em nhiều hơn những lời ngọt ngào chứ.
Này anh, em thích anh lắm đấy. Em thích anh hơn cả mưa, hơn cả gió, hơn cả nắng và hơn cả mùa đông. Nhưng hãy để cho em giữ kín điều này cho riêng em, như một bí mật nho nhỏ vậy. Bởi em sợ một ngày anh sẽ biến mất, khi chẳng có gì là mãi mãi trong cuộc đời này thì hãy cho em một bí mật nho nhỏ để em tin anh đang đứng chờ em ở cuối con đường mưa em đang đi...
source: Blogger (er.)
12 thg 10, 2007
Nghĩ từ trái tim
Một hôm , có chàng thi sĩ đi ngang qua vườn rào kia, giật mình thấy một bông bụp đỏ ở bờ giậu, cái bông bụp rất tầm thường như hàng ngày chàng vẫn thấy khi qua lại chốn này, bỗng nhiên như nở một nụ cười mầu nhiệm, rồi không chỉ cười, nó hát, và chàng thi sĩ chỉ còn biết cúi đầu . Vâng, chàng đã nghe . Nghe không phải từ bông hoa kia mà từ trong trái tim mình . Và chàng sửng sốt. Mọi thứ như khác hẳn. Đã thoát ra , đã vượt ra , vượt qua ... Người ta có thể nghĩ chàng thi sĩ chắc điên, có điều chàng biết rất rõ chàng đã nghe, đã thấy một điều kỳ lạ . Một thứ mật ngữ .
Chúng ta bây giờ hình như có quá ít thì giờ để nghe tiếng nói của trái tim mình, dù chỉ cần nhấp con chuột trên vi tính thì đã nối trọn vòng trái đất, vậy mà người ta có vẻ ngày càng xa nhau hơn, xa với người và xa cả với mình. Một thi sĩ đã phải kêu lên :"...Không có thì giờ ! Chim lấy đâu mà về tổ . Tôi lấy đâu mà làm thơ. Em lấy đâu mà đọc những bài thơ tôi viết ?..." (**)
source :Bs.Đỗ Hồng Ngọc (trích)
Designer of electronic circuits
Welcome! I am an amateur designer of electronic circuits. I have designed a few amplifiers and other useful circuits and would like to share them with everyone who is interested. Feel free to use any of the circuits on this page and please use them for personal gain. The designs posted have not all been tested but sooner or later I will run extensive tests. Build these circuits at your own expense. If they don't work, or you blow up your house with one, it is not my fault. I do not guarantee that these circuits work. They all work in theory and simulation, but who can trust simulations? Enjoy.
30W Class AB amplifier
This amplifier has been simulated extensively, although I haven't built it yet. I am saving building this one for a time when I can spend good time building and making sure the wiring is going to be optimal. I am going to use this amp in a bi-amp situation with passive filters on the input. This will result in two amplifiers that amplify the highs and two amplifying the lows (for stereo) and thus I can achieve an effective power of 120W into each speaker.
If you want to do the same, you must design the filters yourself. I'm going to be using Celestion F20's which have a crossover frequency of 2500Hz, so that is where I'll set my design point.

This is the power supply I will use. It should do fine for four amps, but if not, double up on the capacitance. The earth circuit came from here: http://sound.westhost.com/project04.htm.
I previously used a Class A amplifier (11W or so) but the amp wasn't stable enough for me. It sounded incredible, but I think that the lack of stability could have caused damage to my speakers in the long term. This amp theoretically produced 24W (CXI), but in practice it produced 11, which is loud, but considering the heat dissipated and the cost of everything, it wasn't worth it for an amplifier as unstable as that. Now I will use a Class AB amplifier with the same heatsinks, output devices and transformer and I will achieve lots more power, although at the expense of no Class A amplifier.
To set the above amplifier up, set R1 to max and R12 to 0. After doing this successfully, power on the amplifier. Set R1 so that the measured output offset is between 30 and 100mV. Once set, adjust R12 slowly to achieve a quiescent current of around 120mA. Keep checking the quiescent current as the amp heats up as it might change due to voltage drop changes in the output devices caused by heat. The heatsinks should be 0.6K/W or less for two amplifiers. If all is well after a while, enjoy. These steps are extremely important! If R12 is too high, the output devices will be destroyed. If R1 is too high, the offset could damage your nice expensive speaker.
Q10 and Q11 are for short protection. If you want to trade the risk of ugly clipping for the risk of a destroyed amp, you can leave them out. This will probably be wise if the amps are built in. The short protection will probably not affect the sound of the amp, but it could at extreme power. Just know that touching the output leads could destroy the amp if these transistors are left out. I estimate that you could short the output for 1s or less, so don't overestimate the protection; act as though it weren't there.
Frequency response: 10Hz - 100kHz flat
THD: Should be completely inaudible
Gain: 30.37dB (660mV input for 30W into 8 ohms)
10-14W Class A amplifier
I have built this amplifier and it does sound good. It requires a preamp as it hasn't got much gain. It doesn't sound very good when it distorts, but one would learn what level of sound would cause clipping. 10W is more than it sounds... It really is enough for everyday use. Class A also does sound very good. This isn't the most efficient amplifier ever - quiescent current is 1.6A.

Now it is inefficient and it requires big heat sinks and a large transformer and a great power supply and careful wiring, but in the end it is extremely simple and it sounds very good. The zener diode rejects any ripple coming from the power supply, But you still only want a ripple of 10mV max. The ripple reaching the input is amplified, so the zener gets rid of that, but whatever ripple there is will still reach the power stage.
If you want to build this, you're going to need to find a good power supply design. As I said before, I have built it and I am very satisfied. This amplifier is ideal for a bi amped system as the high driver's amplifier. It is stable (as any amplifier should be), but this does mean something to me as many of my old designs have been unstable. This is by far the easiest and most stable amplifier I have ever built.
To set it up, set the 470k trimmer to maximum resistance. Measure the current into the amplifier and slowly set the resistance of the 470k pot until a reading of between 1.65 and 1.7A is obtained.
21W Class AB amplifier
I designed this amplifier because I need an instrument amplifier for monitoring my music when on stage, etc. I sucked 21W out of this little design. Previously I had a decent 10W amplifier (RED Free Circuits), but we blew that one somehow. Now I will put this into the old box. I haven't built it yet, but the simulations say it works as I designed. In this design, wiring is important due to no differential amplifier. I might need to add ripple rejection with a zener as in the above design.

It is a simple design, and simple to set up. Set the 10k trimmer to about half way and the 470 ohm trimmer to 0 resistance. Power up and set the quiescent current to 30mA by trimming the 470 ohm trimmer. Once done, measure the offset voltage. Trim the 10k so that between -30 and 30mV is measured. The amplifier should now be able to pump out just over 21W.
Use heat sinks that are bigger than you would normally use for 20W. If you don't want to do this, change the Darlington pair to a compound pair like this:
In fact this is probably better in all ways.
Here is the power supply...

Couldn't be simpler. If you put a switch on, then put it in series with the live wire.
Frequency response: 2Hz - 17kHz flat
THD: Once again, very low (I haven't measured it yet). It won't be audible
Gain: 29.87dB (600mV for 21W into 8 ohms)
The gain can be modified by changing the 100k feedback resistor to a 470k resistor and the 10k in series with the input to a 33k. This will increase the input impedance significantly and the new gain will be 21.58dB (~1.6V input for 21W into 8 ohms). This suits my application for the amp. Just remember that changing these resistors will change the output offset voltage, so if you're going to experiment by changing the feedback loop, do it with a cheap, single driver speaker if you're experimenting with a speaker connected. Also readjust the offset and quiescent current!
source:http://mrcshobbies.blogspot.com/
Một chiều ngược gió
Đơn phương
Tôi đi tìm em, còn em đi tìm ai
Để đôi khi tiếng thở dài hoà chung
Cái bông hoa nở giữa vườn
Hương thơm nhiều lúc lại thường bay xa
Thôi thì tôi đó em đây
Không yêu nhau nữa dẫu đầy thương yêu
Mong em yêu và được yêu
Đừng như tôi cứ một chiều tương tư
Phạm Đức -
Ngược gió
Em ngược đường, ngược nắng để yêu anh
Ngược phố tan tầm, ngược chiều gió thổi
Ngược lòng mình tìm về nông nổi
Lãng du đi vô định cánh chim trời
Em ngược thời gian, em ngược không gian
Ngược đời thường bon chen tìm về mê đắm
Ngược trái tim tự bao giờ chai lặng
Em đánh thức nỗi buồn, em gợi khát khao xanh
Mang bao điều em muốn nói cùng anh
Chợt sững lại trước cây mùa trút lá
Trái đất sẽ thế nào khi mầu xanh không còn nữa
Và sẽ thế nào khi trong anh không em?
Em trở về im lặng của đêm
Chẳng còn nữa người đông và bụi đỏ
Phố bỗng buồn tênh, bờ vai hút gió
Riêng chiều này - em biết, một mình em.
Bui sim sim

