6 thg 8, 2008

Yêu anh ngày gió


* YÊU ANH NGÀY GIÓ
thơ QP
Chợt dịu dàng hơn cả buổi bình minh,
Ngày gió - Em yêu anh ngày gió...
Mơ ước về những điều không thể có,
Bình minh mơ màng một buổi chiều xa.

(Giọt xa xăm ơi, chớ có vỡ oà
Để em lại yêu anh trong ngày gió.)

Hoa quỳnh trắng giấc đêm còn nặng nợ,
Mượn giọt mưa để có cớ úa tàn.
Giọt xa xăm vòng quanh mắt vỡ tan,
Em bất chợt nhớ anh nhiều hơn gió.

Ngày gió - Em yêu anh ngày gió,
Không mặt trời nắng vẫn cứ xanh.
Giọt xa xăm sẽ về với mong manh,
Và anh sẽ trở về trong ngày gió...


* YÊU ANH NGÀY NẮNG




Mình hẹn nhau vào một ngày nắng nhé
Khi bầu trời trong vắt chẳng gợn mây
Để nghiêng đầu em núp dưới vòm cây
Em hạnh phúc biết mình đang chờ đợi.


Ngày nắng đẹp bầu trời cao vời vợi
Em yêu anh - Ngày nắng đẹp trong đời
Mắt lấp lánh hơn những điều anh nói
Trong giấc trưa, kìa chú sẻ mơ màng...

Ngày nắng - em yêu anh ngày nắng
Vẩn vơ buồn... vơ vẩn dõi xa xôi
Dưới vòm cây nắng đọng lại bờ môi
Như muốn hỏi "Sao hẹn nhau ngày nắng?"

Nhớ anh vào một ngày chang chang nắng
Chờ đợi là mây còn anh sẽ là mưa
Em sẽ là những gì tình yêu muốn
Yêu anh vào ngày nắng được không anh?
QP








NẮNG CỦA EM
Nơi mặt trời ngày ngày đến và lên
Nắng - thuỷ tinh là những điều khác biệt
Cái nắng chiều mà cũng ấm lòng da diết
Thuỷ tinh rạn nơi nào, mảnh vỡ cứa vào tim?

Em lấy điều gì minh chứng niềm tin?
Em không thể giữ nắng vàng trong tay nhỏ
Nắng sao nắng cứ dịu dàng hơi thở
Em biết làm gì cho nắng hết chông chênh?

Hoàng hôn hết rồi, nắng ngừng lên
Nơi không anh, em còn gì mong đợi
Một bờ vai, một tiếng cười xa vợi?
Nắng mới dịu dàng, cho em thấy bình yên.

Anh đợi điều gì tương tự trong em?
Khi nắng anh ngày càng mong manh dễ vỡ
Điều gì anh - điều gì em còn nhớ
Sao vô cùng như nắng vỡ hoàng hôn

(Quỳnh Phương)









CHẬP CHỜN

Em rồi có xa anh...
Chập chờn rồi sẽ tắt
Giống như khi nhắm mắt
Quanh mình toàn bóng đêm?

Khuya rồi sẽ dài thêm,
Tiếng thở dài cố nén
Chập chờn như ngọn nến
Chập chờn như tim em...

Xin gió cứ êm đềm...
Xin mưa đừng qua ngõ...
Xin nắng đừng vội tỏ...
Cho em đừng vội quên...

Có gì là vô biên
Giữa thời gian đang sống?
Giật mình trong giấc mộng
Em buông tay...
chập chờn...

(Quỳnh Phương)



Một thi sĩ đã phải kêu lên :"...Không có gió ! Chim lấy gió đâu mà về tổ . Tôi lấy đâu mà làm thơ. Em lấy đâu mà đọc những bài thơ tôi viết ?..."

Mưa



MƯA

thơ QP

Em viết thư cho anh gởi vào mây,
Trên đừơng đi mây làm rơi xuống đất.
Nhưng tình yêu em không hề đánh mất,
Dòng chữ em nghiêng hoá một ngày mưa...

Thế là trời mưa không biết mấy thì vừa,
Em xa phố, nhớ cơn mưa thành phố
Mỗi ngày nghiêng nón đi về ngang lối nhỏ,
Em trách mây vụng về làm em phải xa anh.

Bao nhiêu ngày mà nỗi nhớ vẫn xanh,
Mây vẫn giăng, mưa vẫn về êm ả.
Dòng thư em gởi về anh tất cả,
Nhớ anh nhiều những lúc trời mưa.

Cho em được yêu anh vào ngày mưa,
Mặc cho tóc ướt vì ô không che đủ.
Em vẫn yêu, vẫn yêu không do dự
Mưa có làm anh nhớ cánh thư em?






Đọc thơ mình và tự khóc 

Em - kẻ ngốc tự đọc thơ mình và tự khóc 
Nhưng viển vông có ‎ý nghĩa của riêng mình 
Em cứ ngỡ hạnh phúc là một nơi vô định 
Có ai nhận ra rằng nó đã chẳng ở xa?


Những ngày qua, ngày qua và đêm qua 
Vì anh đang xa chắc là anh chẳng biết 
Em ở đây đọc những dòng thơ mình viết 
Tự gục đầu cho nhung nhớ khỏi tràn ra.


Không biết cách nào cho kỷ niệm phôi pha 
Em nằm mơ đến từng trang cổ tích 
Nàng Lọ Lem mang đôi giày ngọc bích 
Vì hạnh phúc của mình mà trải vượt gian nan.


Em từng ước mình vô nghĩa với thời gian 
Em sẽ nhắm mắt, giấc ngủ dài thanh thản 
Chỉ bừng tỉnh trước tình yêu đơn giản 
Không có hoa hồng mà vẫn sáng lung linh.


Nhưng tình yêu giống một mảnh thủy tinh 
Chỉ vẹn nguyên khi nâng niu gìn giữ 
Em vụng quá, mải nhìn về quá khứ 
Nên chẳng ngờ gương vỡ cứa vào tay.


Và sẽ vẫn trôi qua những tháng ngày 
Em tự đọc thơ mình rồi tự khóc 
Tự mình vấp chân vào giấc mơ khó nhọc 
Ở tận cuối đường em, anh cũng chẳng ở gần.


Quỳnh Phương 
source: Sarah 's blog  
http://erichoangan.blogspot.com/





5 thg 8, 2008

Cổng nhà màu xanh

Cỗng nhà màu xanh


Xe dừng nó quay qua nói với anh lái xe

-" Anh chờ tui chút nha ".

Ôm vội gói quà nó lóng ngóng mặt trắng tái mét đi vội về hướng cánh cổng nhà màu xanh khuất sau ngõ , khoảnh khắc sau nó quay ra ...

- "sao vậy cháu ? "

-" Dạ cháu không gặp người quen ..."

Bỏ gói quà xuống sàn xe nó nói vội như sợ ai đó thay đổi ý..

-"Thôi mình về Dalat cậu ạ....."

Xe chạy nó buồn hiu hắt, Sg mùa này mưa nhiều nhìn mặt nó ướt sũng , không biết vì trời mưa lạnh hay mắt nó tím tái vì lạnh .

-" Hôm nay mình về nhà ..con nhớ nhà lắm rồi "..

Về đến nhà nó chạy vội vào phòng .Gói quà ướt mưa vỡ ra , trong đó cái hộp đựng những trái thông khô nhỏ xíu nằm chõng chơ ..Cả nhà ai cũng biết nó nói dối ...Hôm qua online nó sững sờ nói một mình..

-"Mới đó mà người ta lạ lẫm thế sao?"

Biết IT mãi vẫn là ảo mà.....

Em

Em là một trong những người tử tế và chu đáo nhất mà tôi từng gặp. Em luôn luôn lo lắng cho người khác và hạnh phúc của họ, còn tôi thì nỡ quên mất em sao?.vô tình hóa xấu, tôi xin lỗi em nha .. Những câu nói đùa tinh nghịch của tôi chắc có làm em vui ha ? "Warmest hugs from ....."
Chắc em cũng tức cười cách nói lạ chớ ha? Có lúc tôi nói cho vui : "My dear do not be sad, we have to see what the future has in mind for us" - Đừng buồn em ạ, hãy chờ xem tương lai... Vậy là em lại thấy tin tưởng, lại vui... Nhưng trong sâu lắng tâm hồn, tôi biết tương lai mình là một mãng tối..Cuối xuống thấy đau ... Chợt thấy mình là đứa ích kỹ xấu xa, tôi ân hận lắm em tha lỗi cho tôi nha .. Hôm nay không gặp , mai không gặp chút nữa tôi lại ngủ đông rồi thức dậy màu xám trắng mãng tường là tôi còn nhớ .. chứ một màu đen hun hút mơ hồ thì quên hết , tan biến mất thôi..

4 thg 8, 2008

Quà sinh nhật

Quà Sinh Nhật

N gười con trai đứng đó ngắm nhìn thật lâu..Cửa hàng Book shop có cô bé ngồi trong quày CD Vây quanh những hộp CD như bức tường nhiều màu sắc che kín...

-" Trông em thật tinh nghịch dễ thương đó ...."

A muốn dành cho cô bé một chút ngạc nhiên .."cô ơi cho tôi hỏi ... đôi mắt ngước nhìn trong veo ..ủa kính đâu rồi cô bé ? nhớ bốn mắt mà ...à sao lúc trước lại dấu đôi mắt dễ thương sau kính thế ha?..
- CD nhạc TCS có không thưa cô ?...
Anh muốn hỏi bài hát em thích ...Như buổi chiều ngồi quán cafe nhỏ trên đồi quê anh.. Sương mù Dalat thật thấp, mùa này nhìn như có mây trôi.. lời nhạc chợt miên man ..

"Trời buông gió và mây về ngang trên lưng đồi ."..

Thoáng chút ....thôi mình im lặng là hay nhất... Ừ thì vô tình như những dòng người xuôi ngược trong thành phố Sg mà mùa đông nóng bức ,chợt nắng chợt mưa cuối mùa  làm người làm ướt mặt như khóc .. 

" A nè ! sinh nhật này em muốn ......
-" uhm M muốn gì nào ?...." khoảng lặng như một bản nhạc chợt im tiếng...
" A nghe nè M... "(em nói muốn có anh thì A sẽ về đó, mình là bạn tốt mà ha ?)
" À mà thôi .. không có gì .." M không thích A đứng gần ..M không thích A nói đùa như vậy..."
-" M nghĩ A khác người sao A lại thế ? " ... Một khoảng lặng giữa giai điệu vui chợt lắng xuống ..

Sg hôm nay có nắng A muốn cho M một niềm vui ..một món quà Dalat như một trái thông khô có mùi thơm dịu thoảng mùi hương hoang dại...

- A muốn .... À! mà thôi mình nên có một khoảng cách như M thích nha ?

Hơ ! tại sao A lại nghĩ về M nhiều đến vậy?.Rồi những cảm xúc đó sẽ qua nhanh thôi, Ngày ấy chẳng lúc nào A thôi nhớ và mong được gặp M .Bây giờ chợt nhận ra M đã trở thành một góc bí mật trong A rồi đó ..

À mà thôi , cứ coi đó như một món quà ....Quà sinh nhật A dành cho M nha ?.

.

20 thg 7, 2008

Tỉnh giấc

 


Hôm nay lại đau nữa rồi.. buồn lắm không biết làm gì nữa thời gian cứ trôi thật chậm . quầng sáng trên cao làm mình như xoay vòng chợt rơi xuống ..răng lại ứa máu .. mặn chát..

Hey boy ..! bà Rose nhìn mình cười hàm răng trắng xóa .giọng khàn khàn " kid.. hì nhóc tỉnh rồi ha ?"

Bà thật tốt với mình chăm chỉ  và đôn hậu.

Hi hi ! cái khuôn mặt đen xì của bà tương phản hàm răng trắng làm mình nhớ anh chàng quảng cáo kem đánh răng mình thấy buồn cười hihi " Nhóc cười dễ thương lắm , sao ít thấy nhóc cười thế ? mắt mày buồn lắm nhóc ạ mày chỉ được cái miệng cười dễ thương thôi ... cười nhiều lên nhé nhóc hi hi tốt rồi, vậy đó "

Nghe nắng thủy tinh mình nhớ ai ở đó một mình nhớ thương , nhung nhớ đi về .. nhớ nhiều thương lắm rồi cũng tan mất em ha ? ..Lãng đãng trời chuyễn mùa "...nhìn món quà sinh nhật  năm trước, anh chợt nhớ em nhiều . gói quà nhỏ xíu nó còn đó ... 

- " Gói quà gì  đó hả  nhóc..sao mày yêu nó thế ?"

Bóng bà Rose to như một đám mây che nắng , Hihi ! bà cười nhe hàm răng đều như bắp...Mỹ .
. Với tay rút cái cái trap rời đầu ngón tay trõ trái mình... cái máy Osilocop kêu tiếng "beep" dài ...Người y tá trưởng giật mình quay lại ... Bà Rose vẫy khẽ tay "safe" * 

- " Nhóc ạ, mày đang mang nó mà nghe réo tiếng "beep" dài thì là Chúa gọi đó nhé con ..."

Ngón tay tê dại mình nắm mà nghe lạnh ngắt.. giờ này đâu có ai nắm ngón tay mà thương mình ? Năm ngón tay  tê cóng, quên mất mình như người xa lạ rồi?.. ' Bàn tay xanh xao đón ươu phiền '..... nghe mà buồn ....Nắm ngón trõ trái chợt thấy  ấm dần ..Hì mình còn sống mà ha ?....còn sống ...  

Hoangan/nk

6 thg 7, 2008

Bình dị


Một ngày nọ, khi đang rảo bộ từ trường về nhà, Mark trông thấy một cậu bạn đi phía trước bị vấp ngã làm đổ tung sách vở mang trên người, cùng với hai cái áo len, một cây gậy chơi bóng chày, một đôi găng tay, và một chiếc máy ghi âm nhỏ. Mark cúi xuống giúp cậu ta nhặt lại những món đồ vương vãi.

Trên đường đi, Mark được biết tên cậu là Bill, rằng cậu thích chơi điện tử, bóng chày và yêu thích môn lịch sử, rằng cậu đang gặp nhiều rắc rối trong một vài môn học, và rằng cậu ta vừa mới chia tay với bạn gái mình.

Mark tiếp tục đi về sau khi tiễn Bill về nhà. Sau đó Mark và Bill tiếp tục gặp nhau trong trường, cả hai cùng ăn trưa với nhau một, hai lần, rồi cả hai cùng tốt nghiệp phổ thông. Trong những năm kế tiếp ở trường trung học, họ vẫn thường xuyên gặp gỡ nhau. Rồi năm cuối cùng ở bậc trung học chờ đợi từ lâu cũng đã đến. Ba tuần trước khi lễ tốt nghiệp diễn ra, Bill hỏi Mark xem liệu họ có thể gặp nhau trò chuyện được không.

Bill nhắc Mark nhớ lại ngày hai người gặp nhau lần đầu. "Cậu có bao giờ tự hỏi vì sao vào hôm đó mình lại mang nhiều đồ về nhà như vậy không?", Bill hỏi. "Cậu biết không, mình đã dọn sạch ngăn tủ vì mình không muốn để mớ đồ đạc lộn xộn đó lại cho người khác.
Trước đó, mình đã lấy trộm của mẹ một số thuốc ngủ và lần về nhà đó là để tự tử. Nhưng khi cùng trò chuyện và cười đùa vui vẻ với cậu, mình nhận thấy rằng nếu chết đi, mình sẽ tiếc lắm khoảnh khắc đáng nhớ đó, và có thể cả quãng thời gian tuyệt vời sau này nữa. Cậu thấy đấy, Mark, vào ngày hôm đó, khi cậu nhặt hộ mình những cuốn sách, cậu đã làm được hơn thế rất nhiều. Cậu đã cứu cuộc đời mình đấy".


- John W. Schlatter
Như 1 câu nói của MSư Martin Luther
' Mọi người đều có thể trở nên vĩ đại. Chỉ cần trái tim bạn chan chứa lòng khoan dung, và tâm hồn bạn tràn ngập tình yêu thương. '


Gởi tặng cho Er tác phẫm này đọc và lạc quan vui nhé
"CNj"

28 thg 6, 2008

Muộn



 Chàng trai kia đang thầm yêu một cô gái  ở tiệm CD. Ngày nào cũng ghé tiệm đó mua một CD để có cơ hội nói chuyện với cô gái. Cô gái đó cũng rất thích nói chuyện với chàng nhưng chàng trai vẫn không dám thổ lộ tình yêu của mình.
- Một ngày kia, cô gái không thấy chàng trai đến mua CD nữa. Cô nghĩ rằng chàng bận rộn không đến được. Ngày hôm sau, cô gái đến làm thật sớm để mong được gặp chàng ghé mua CD. Hễ thấy bóng ai trông giống chàng là nàng lại mừng hụt. Suốt ngày nàng đứng ngồi không yên... Chàng trai vẫn không đến. Ngày thứ ba, thứ tư... vẫn không thấy bóng chàng. Lại thêm một ngày nữa, rồi một ngày nữa, lại một ngày nữa...
- Đến lúc không còn đủ kiên nhẫn nữa, cô quyết định đi tìm chàng. Sau một thời gian cất công tìm kiếm, cô cũng tìm được đến nhà chàng trai. Hỡi ôi, chàng trai không còn nữa, chàng đã chết vì một căn bệnh hiểm nghèo mà chàng đã được bác sĩ báo cho biết trước. Mẹ chàng cho cô biết điều đó và dẫn cô đến căn phòng của chàng. Cô gái thấy trong phòng chàng chất đầy những CD mà chàng đã mua nhưng vẫn còn nguyên chưa hề mở ra. Cô gái bật khóc... bởi vì trong những hộp đĩa CD đó có dấu những bức thư mà cô muốn gửi cho chàng. Cô khóc ...vì mối tình chưa kịp thổ lộ với người mình yêu.

Không thể quay lại.




 cô gái trẻ đang ngồi đợi đến giờ bay trong phòng chờ ở một phi trường lớn. Vì cô biết mình sẽ phải đợi trong nhiều giờ nên quyết định mua một quyển sách để đọc cho qua thời gian. Cô cũng đã mua thêm một gói bánh quy. Cô ngồi lặng yên đọc sách trên một chiếc ghế bành trong phòng VIP của phi trường.
Kế bên chỗ chiếc ghế bành cô ngồi có một gói bánh quy và ngồi cạnh đó là một người đàn ông đang mở quyển tạp chí ra và bắt đầu đọc. Khi cô lấy một cái bánh, người đàn ông cũng lấy một cái. Cô tức tối lắm nhưng chẳng nói gì. Cô chỉ nghĩ "Hắn mới trơ tráo làm sao. Phải như mọi khi dám mình thụi cho hắn một quả lắm!".
Mỗi khi cô ăn một miếng chiếc bánh, người đàn ông cũng ăn một cái. Cô tức điên lên nhưng vẫn không muốn gây chuyện cãi nhau. Khi chỉ còn lại một chiếc bánh, cô nghĩ " Để xem xem tên trơ tráo này sẽ làm gì đây?" Và rồi người đàn ông cầm lên chiếc bánh quy cuối cùng, bẻ ra làm đôi và đưa cho cô một nửa. Ồ, như vậy là quá đáng lắm rồi. Lúc này cô đã vô cùng giận dữ.
Trong cơn điên tiết, cô vớ lấy quyển sách cùng đồ đạc rồi lao ra khỏi phòng chờ. Khi cô ngồi xuống ghế trên máy bay, cô lục tìm mắt kính trong túi xách tay và vô cùng bất ngờ khi nhìn thấy gói bánh quy của mình vẫn còn nguyên.
Cô cảm thấy thật xấu hổ khi nhận ra mình đã sai. Cô đã quên mất gói bánh quy của mình vẫn còn để trong túi. Người đàn ông đó đã để cô ăn bánh cùng mà không hề tức giận hay khó chịu. Trong khi đó cô lại tỏ ra vô cùng giận dữ vì nghĩ rằng mình phải để người đàn ông đó ăn bánh của mình. Giờ thì chẳng còn cơ hội nào cho cô để giải thích hay xin lỗi người đàn ông đó.

Trong cuộc sống có 4 điều mà bạn không thể nào lấy lại được:

Một hòn đá... đã ném đi!
Một lời… đã nói ra!
Một cơ hội… đã mất đi!
Và thời gian… đã qua đi! 


Hãy nhớ lấy bạn nhé!

Chờ.

Ngồi đợi chuyến bay mình cứ mãi nhìn ra cửa kính. ...mình chờ ai đây ?.. ! như một quán tính....mình lại ngóng nhìn ..có ai đâu mà nhìn ....Ngày đi mình cố giấu bạn bè , giờ lại mong có ai đó tiễn ...ra khỏi phòng cách ly ..người bảo vệ lạnh lùng .. Cô tiếp viên HK duyên dáng cười chào mình thấy nhớ ai.... nhớ ai đâu mất hút...
Máy bay cất lên chợt nghe hụt hẵng ..có khi nào ....lần ra đi này là lần cuối cũng nên..Trời mù sương dưới kia lại mưa..hay chỉ là cảm giác... lạnh lắm ..cuối xuống đau. Ừ mình sẽ mãi không là gánh nặng của ai ... có khi mình sẽ mãi mất hút trong không gian bao la này rồi ....mãi xa ...